XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ông liên quan gì tới nhóc! Tâm tình cô không tốt, tính tình tự nhiên bay đi chỗ nào không biết. Hắn nhíu mày, hỏi lại: “Thật à?” Không xác định được Chu Dạ nói thật hay nói dối.
Chu Dạ hừ lạnh, không khách khí nói: “Tối rồi, em nên về nhà đi.” Cậu ta cầm chìa khóa trong tay lắc đi lắc lại, nhìn cô không nói gì. Chu Dạ làm gì thừa hơi rảnh rỗi đi quản cậu ta, dù sao cũng không hẳn là sinh viên của cô, nói: “Tùy em.” Nói xong, liền đi ra ngoài cửa, nhìn thấy Vệ Khanh đang tựa người vào xe chờ đợi, cầm điện thoại đang chuẩn bị gọi. Vờ như không thấy, đi đường vòng xa hơn.
Vệ Khanh vội vàng kéo cô: “Chu Dạ, anh vừa mới biết được Tiết Tư tới tìm em, cô ấy không nói gì chứ?” Cô nhìn hắn, lạnh lùng hỏi: “Anh nghĩ cô ta nói những gì?” Vệ Khanh nhìn ánh mắt cô: “Em giận sao?” Cô cười lạnh: “Anh cảm thấy em có nên chúc mừng hồng nhan tri kỷ của anh nhiều khắp thiên hạ hay không?” Hắn chật vật, yếu ớt nói: “Em cũng biết đó là chuyện trước kia…”
Cô lớn tiếng cắt ngang: “Chuyện trước kia? Ai biết được! Nếu anh còn muốn giấu diếm gì đó, bằng bản lĩnh của anh, em có thể phát hiện ra sao?” Vệ Khanh tái mặt: “Em nói vậy là có ý gì?” Cô lạnh lùng nói: “Có ý gì chứ? Anh tự mà hiểu lấy.” Tận mắt nhìn thấy, mới thấy chấn động. Nếu không thích hắn như vậy, cũng sẽ không để ý, sẽ không đau lòng!
Vệ Khanh thở dài, hắn cũng không phải thanh niên mới hai mươi tuổi, biết hiện giờ không thể cãi nhau với cô, chỉ biết càng ngày càng không ổn. Chậm rãi nói: “Chu Dạ, em nói như vậy, có biết làm tổn thương người khác như thế nào không? Người khác có thể nói anh phong lưu thành tính, bạc tình phụ lòng người, chỉ riêng mình em không thể. Tim cũng anh cũng là máu thịt, cũng biết đau, trời đất chứng giám, em có cần lấy ra xem nó màu đỏ hay đen không?”
Cô cúi đầu, không nói gì. Vệ Khanh biết cô mềm lòng, ôm cô, không để ý mọi người xung quanh, hôn lên má cô. “Chu Dạ, có chuyện gì, cứ nói thẳng ra, chúng ta cùng nhau giải quyết có được không?” Cô giãy dụa, hắn ôm càng chặt, quyết không buông tay. Cô vừa mới phát hỏa, làm sao nhanh như vậy đã coi như không có gì xảy ra cơ chứ? Mặt mũi biết giấu vào đâu, vì thế lấy khuỷu tay huých vào ngực hắn, hừ lạnh: “Em còn muốn xem tim anh có mấy ngăn nữa kìa!”
Khuỷu tay đánh người rất đau nha, cho dù là Vệ Khanh, cũng đau mà kêu ra tiếng, vỗ ngực kêu rên: “Chu Dạ, em muốn mưu sát chồng thì cứ nói thẳng ra.” Cô lạnh lùng nhìn hắn: “Có phải chồng em hay không, còn chưa chắc đâu.” Hắn có nhiều người yêu như vậy, phong lưu đã quen, bảo cô làm sao dám tin tưởng hắn sẽ ở bên cô cả đời?
Vệ Khanh đứng thẳng người dậy, nhìn cô nói: “Chu Dạ, em phải tin anh.” Cô hỏi lại: “Dựa vào cái gì?” Hắn bất đắc dĩ nói: “Chu Dạ, chẳng lẽ em không hề tin tưởng anh sao?” Cô cúi đầu nhìn xuống đất, câu này bảo cô trả lời thế nào đây? Lòng cô đang dao động.
Đang lúc hai người giằng co, Ninh Phi đột nhiên xuất hiện, đi tới bên người Chu Dạ, đưa giá vẽ cho cô, trầm tĩnh tự nhiên nói: “Cám ơn giá vẽ của cô, lần sau nếu cần, tôi sẽ lại mượn tiếp.” Cô đã quen cậu ta xuất quỷ nhập thần, tính tình kỳ quái, cũng không trả lời, chỉ gật đầu, đặt dưới chân. Cậu ta nhìn Vệ Khanh, sau đó xoay người rời đi.
Bị cậu ta xen ngang, không khí dịu đi đôi chút. Vệ Khanh không có chủ đề gì để nói, đành hỏi: “Cậu nhóc đó là ai vậy?” Một cậu học sinh và một cô gái xinh đẹp, làm cho hắn không nhịn được so đo. Chu Dạ đang nổi nóng, lại nổi giận đùng đùng nói: “Không biết!” Vệ Khanh vội vàng dỗ cô: “Đúng rồi, không biết thì không biết, anh có nói gì đâu. Ngoan nào, đừng tức giận. Tủi thân điều gì, cứ nói hết cho anh, anh thay em xả giận được không?”