XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
Đang lúc Vệ Khanh sứt đầu mẻ trán, Vệ mẫu lại cố tình gọi điện cho hắn: “Con à, ngày mai con đưa con dâu về nhà ăn cơm nha, mẹ nấu cho hai đứa ăn.” Hắn vội nói: “Mẹ, ngày mai con bận, sợ là không về được.” Mẹ hắn hỏi: “Không phải con đang ở Bắc Kinh sao? Sao lại không về được?” Hắn bất đắc dĩ, đành phải nói: “Mẹ, gần đây con bận nhiều việc,..” Vệ mẫu đã cắt ngang: “Mẹ không tin con bận tới mức ngay cả thời gian ăn cơm cũng không có. Nhớ đấy, ngày mai đưa Thi Thi cùng về. Mẹ và cha con đã lâu không gặp con bé.” Vệ Khanh đành phải đồng ý. Một ông già và hai bà tướng ở trong nhà đúng là không dễ dàng đối phó.
Hắn lại nghĩ, Chu Dạ luôn nghe lời cha mẹ hắn, nói không chừng có thể nhân cơ hội này mà hồi tâm chuyển ý, sẽ không tức giận nữa. Vì thế gọi điện cho cô, đương nhiên cô không nghe máy, đành phải gọi tới kí túc. Lục Đan đang ngồi cạnh bàn ăn cơm, tiện tay nhấc máy, đưa cho Chu Dạ. Cô không còn cách nào, lạnh lùng hỏi có chuyện không.
Vệ Khanh hắng giọng, nói: “Chu Dạ, mẹ nói ngày mai chúng ta về nhà ăn cơm.” Cô cho là kỹ xảo củ
a hắn, không tin, từ chối thẳng: “Không đi, muốn đi thì anh tự mình đi đi.” Hắn thở dài: “Một mình anh đi thế nào được. Chu Dạ, chuyện của chúng ta là chuyện riêng, dù tức giận thế nào, cũng không thể làm cha mẹ lo lắng, đúng không? Ăn một bữa cơm xong, trở về em lại tức giận với anh là được rồi.”
Chu Dạ dở khóc dở cười, lầu bầu: “Ai muốn tức giận với anh? Không đi là không đi.” Vệ Khanh tức giận hỏi lại: “Cha mẹ hỏi thì anh biết trả lời thế nào?” Cô hầm hừ: “Ăn ngay nói thật chứ sao, anh nói bạn gái cũ của anh chạy tới gây sự với em, sau đó hai bên cãi nahu, em không muốn để ý tới anh nữa.”
Vệ Khanh không nói gì, nửa ngày mới hỏi: “Chu Dạ, em còn muốn giận tới bao giờ?” Cô nhíu mày: “Chuyện của Tiết Tư, anh xử lý thế nào?” Hắn khó hiểu hỏi lại: “Anh và cô ta không liên quan gì tới nhau, xử lý cái gì?” Cô cáu: “Nhưng người ta không nghĩ thế, lần này cô ta về nước, không phải muốn gương vỡ lại lành sao?”
Vệ Khanh vỗ vỗ trán: “Em nghĩ đi đâu vậy? Trước kia anh và cô ấy không có gì, huống chi là hiện tại!” Cô không buông tha: “Vậy cô ta về nước làm gì?” Hắn lắc đầu: “Anh biết sao được?” Cô tiếp tục ép hỏi: “Vậy anh có biết vì sao cô ta tới tìm em chứ?” Hắn nghiêm mặt nói: “Suy nghĩ phụ nữ mơ hồ khó lường, anh thật sự không biết cô ấy muốn làm gì.”