XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
[30]: nghĩa là: “Thành thật sẽ được tha, kháng cự sẽ bị nghiêm trị” dùng để “thuyết phục” tội phạm thành thật nhận tội.
Giật mình hỏi: “Sao anh vào được đây?” Đây là kí túc nữ, cũng không phải nhà của anh ta! Vệ Khanh tức giận nói: “Đương nhiên quang minh chính đại đi vào.” Khi hắn dùng tất cả các biện pháp tìm cô mà không thấy, cũng nổi nóng, không tin cô có thể trốn tránh không trở về kí túc. Nhớ lần trước phái người tới giúp cô sửa máy tính, vì thế đã đăng ký ở cửa bảo vệ một lần, lần này cũng nói mình là thợ sửa máy tính, cầm giấy cho phép từ phòng quản lý kí túc xá. Phòng quản lý kí túc nghiên cứu sinh không nghiêm ngặt như kí túc sinh viên chưa tốt nghiệp, bảo vệ bình thường sẽ không hỏi gì, chỉ nhắm một mắt, mở một mắt cho qua.
Chu Dạ nghệt mặt ra, không ngờ hắn lại có thể tới tận đây. Lục Đan nói: “Chu Dạ, bạn trai bạn gọi điện cho bạn suốt, rất lo lắng, mà điện thoại của bạn lại không mở, chúng tôi còn tưởng bạn xảy ra chuyện gì.” Lại lấy cớ: “Bạn trở về là tốt rồi, mình đi xuống ăn cơm trước.” Để lại không gian riêng cho hai người.
Chu Dạ không biết nói gì: “Nếu em không về thì sao? Chẳng lẽ anh cứ ngồi đợi ở kí túc nữ qua đêm sao?” Hắn cười: “Không phải em đã về rồi sao?” Nói xong, kéo cô ngã xuống giường, cười nói: “Lần đầu tiên anh tới kí túc nữ đấy, hồi còn
đi học vẫn cảm thấy nơi này thật bí hiểm, hóa ra đúng thế thạt!” Nói xong, lại sờ loạn.
Chu Dạ thở gấp: “Vệ Khanh, anh lại làm bừa!” Còn tới tận kí túc tìm cô, về sau cô có còn sống nổi nữa hay không, vừa xấu hổ vừa quẫn bách. Vệ Khanh kéo cô ngồi dậy: “Chu Dạ, chúng ta nói chuyện nghiêm túc, đừng thế này nữa được không?” Cô đẩy hắn: “Đi ra ngoài nói, đi ra ngoài nói, có chuyện gì thì đi ra ngoài.” Cô sợ hắn rồi, lần sau không dám trốn nữa. Sợ người khác nhìn thấy, cố ý dẫn hắn đi cầu thang bộ xuống.
Vệ Khanh nói: “Chu Dạ, hôm nay mẹ gọi điện mấy lần bảo chúng ta nhất định phải về ăn cơm, anh chờ em về mãi. Hiện giờ, tuy đã muộn một chút, nhưng vẫn còn kịp. Em vẫn không muốn cùng anh về sao?” Cô thấy hắn không giống nói đùa. “Thật sự mẹ gọi chúng ta về nhà ăn cơm sao?” Hắn không nói gì, hóa ra là cô vẫn nghĩ hắn lừa cô, kéo cô đi.
Ngay cả nhà hắn, cô cũng không chịu tới, làm sao hắn không cuống cho được. Vì thế hạ quyết tâm, bất kể thế nào, tối nay cũng phải nói chuyện cho rõ ràng.
Ở trên xe, lại nhận được điện thoại của Vệ mẫu, hắn vội nói: “Bọn con đang trên đường, bị tắc đường mà, lát nữa về tới thôi.” Cô rầu rĩ: “Vệ Khanh, không phải em cố ý muốn giận dỗi với anh, em thật sự bực mình. Tiết Tư cho em nhìn những bức ảnh chụp trước kia của anh với bạn gái, em bị chọc tức. Em đi cùng anh về nhà là vì cha mẹ, anh đừng tưởng em đã tha thứ cho anh.”
Vệ Khanh mới biết Tiết Tư gây chuyện, căm giận mắng: “Người phụ nữ này, tâm lý trả thù vẫn nặng như vậy, không có chuyện xấu nào là không làm!” Cô ép hỏi: ‘Thành thật đi, rốt cuộc ngày xưa anh đã làm gì cô ấy?” Để cho người ta ghi hận tới bây giờ, liên lụy tới cô cũng chẳng hay ho gì. Vệ Khanh giơ hai tay lên, làm ra vẻ đầu hàng: “Vợ ơi, anh chưa làm gì cả, ngay cả tay của cô ấy anh còn chưa chạm qua, nào dám làm gì cô ấy chứ!”
Chu Dạ vội kêu lên: “Anh làm gì vậy? Lái xe cẩn thận!” Lại nghi ngờ hỏi: “Thật sự ngay cả tay cũng chưa chạm vào sao?” Cô không thể tin nổi. Vệ Khanh dừng một lát, xấu hổ nói: “Tay thì có chạm qua, nhưng thực sự chưa làm gì cả. Quan trọng là anh không muốn ở cùng cô ấy, cô ấy không cam lòng, nổi giận ầm ầm, rồi lại vì tính tự cao của phụ nữ, nhất thời giận quá không kìm được, bo