XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
̀m cũng không được sao? Sức khỏe anh hai không tốt, hai ngày nay bị ốm, suốt ngày ho khan, chị không về thăm anh sao?”
Trần Lệ Vân vẫn im lặng. Chu Dạ nói rõ ràng: “Chị dâu, chị về sớm một chút nha, mọi người đều chờ chị về ăn cơm, em làm cho chị vài món, được không ạ?” Thấy cô không từ chối, biết là đã xiêu lòng, vội làm nũng: “Chị à, chị về đi, em rất nhớ chị, anh hai cũng vậy. Trưa nay, cả nhà ăn quýt em mang tới, bỗng nhiên anh hai nói: ‘Mùa đông ăn cam, rất lạnh, nhưng thực ra Lệ Vân cũng rất thích ăn quýt nhỏ.’ Chị dâu… sau khi em trở lại vẫn còn chưa gặp chị, em mang cho chị ít quà, qua Tết nguyên tiêu sẽ không còn thành ý, chị mau về đi, chị mau về đi…” bắt đầu ầm ĩ. Trần Lệ Vân bị cô phản công, bất đắc dĩ nói: “Được rồi, chị sẽ về, có thể tối nay về muộn.” Chu Dạ ngọt ngào nói không sao, mọi người sẽ chờ cô.
Mặc kệ Chu Dạ nói thật hay giả, cũng không thể để cả nhà chờ cô. Kết quả, Trần Lệ Vân trở về sớm. Cả nhà ăn bữa cơm đoàn viên vui vẻ, Vệ mẫu xúc động nói: “Chưa năm nào náo nhiều như vậy. Lệ Vân, tối nay con ở nhà chứ?” Gần đây tuy rằng Lệ Vân thỉnh thoảng về Vệ gia ăn cơm, nhưng ăn xong đều rời đi, cho tới bây giờ chưa từng ở lại.
Đối mặt với ánh mắt chờ mong của mọi người, cô không nói gì. Chu Dạ liền tiếp lời: “Đương nhiên ạ, hôm nay là tết, chắc là không có việc gì, mà có việc cũng muốn nghỉ ngơi thôi.” Mọi người thấy Lệ Vân không phản đối, không khí càng thêm hòa hợp, Vệ lão đại tướng vui vẻ nói: “Chẳng mấy khi cả nhà đoàn viên, mọi người uống nhiều một chút.” Chu Dạ dùng mánh khóe, chuốc rượu vợ chồng Vệ An. Vệ Khanh ngầm hiểu, liên tục nói: “Anh hai, tết nhất cứ thoải mái đi, anh em ta đọ rượu.” Vệ An đã uống nhiều, không phải đối thủ của hắn, liên tục bị chuốc rượu.
Vệ Khanh đỡ Vệ An say khướt lên lầu. Chu Dạ nói: “Chị, anh hai uống nhiều, chị có muốn lên xem anh thế nào không?” Đương nhiên Trần Lệ Vân không thể để Vệ mẫu và Chu Dạ chăm sóc Vệ An, đành gật đầu. Nhìn chồng say khướt trước mắt, giống như một người đã quen thuộc nhiều năm, mà cũng giống người xa lạ. Thở dài, giúp anh cởi giày, đắp chăn, ngồi vào ghế bên cạnh, ngẩn người.
Còn thật sự suy nghĩ, đã bao lâu rồi cô và Vệ An không nghĩ tới chuyện có con? Giống như là chuyện của kiếp trước vậy. Ngọn đèn ngủ ở trên tường bật lên, ánh sáng mờ ảo lan toản khắp phòng, dường như bảo thêm một tấm lụa vàng mỏng, yên tĩnh, không tiếng động, dần dần nhớ lại những chuyện đã qua trong lòng. Cô vẫn đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, khó có thể tự kiềm chế.
Vệ An khẽ rên rỉ, tay sờ loạn cốc ở đầu giường, làm rơi đồng hồ báo thức. Nghe thấy tiếng động, cô ngẩn người, biết anh đã tỉnh lại. Rót cốc nước, đưa cho anh. Vệ An cố gắng ngồi dậy, nhìn thấy vợ, bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, xoay người nhặt đồng hồ báo thức, nói: “Không còn sớm nữa, đi ngủ đi.” Nói xong nằm dịch sang một bên, nhường một nửa giường.
Trần Lệ Vân hơi mất tự nhiên, nói: “Em qua phòng khách ngủ.” Vệ An không biểu hiện gì, chỉ thản nhiên nói: “Chu Dạ ngủ ở phòng khách.” Trần Lệ Vân do dự một lúc, rồi cũng xốc chăn đi lên. Vệ An nói: “Anh tắt đèn nhé.” Cô “ừ” một tiếng, mới đầu cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng thấy Vệ An cũng ngủ rất nhanh, chậm rãi bình tĩnh lại, chìm dần vào giấc ngủ tới tận sáng.
Cô có thói quen dậy sớm, tỉnh lại thấy Vệ An vẫn còn đang ngủ, không khỏi ngẩng đầu đánh giá. Trong trí nhớ, thần sắc Vệ An luôn rạng rỡ, nét mặt tỏa sáng, trấn tĩnh tự nhiên, cho dù núi Thái Sơn có sập cũng không biến sắc. Nhưng lúc này nhìn thấy, không khỏi có chút thê lương, từ khi nào trán anh lại có nhiều nếp nhăn như vậy? Cho dù là đang ngủ, nhưng khuôn mặt vẫn mệt mỏi như cũ, cả thể xác lẫn tinh thần dường như cạn kiệt quá độ, không phải cứ ngủ một hai giấc là trở lại bình thường.
Cô thở dài, nhìn chính mình trong gương, năm tháng vô tình, làn da của cô không còn bóng loáng co dãn như trước, khóe mắt đã có nếp nhăn, tuổi xuân cứ thế trôi qua, dường như đã từ lâu lắm… nhưng dù sao cũng là quân nhân, chịu sự tôi luyện nghiêm khắc, hai vai đều nặng trách nhiệm, nên rất nhanh khôi phục lại