XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
o. Dụ Vi Hề ra sức giãy dụa nhưng vô ích, Mộ Tử Khâm nắm chặt cổ tay cô, trừ khi cô cụt tay còn không thì đừng hòng chạy.
Cứ thế, Dụ Vi Hề bị nửa lôi nửa ôm đi vào. Mộ Tử Khâm đẩy cô ngã vào sofa, sau đó, hai tay đặt hai bên người cô, dí sát vào mặt cô, ánh mắt loé lên tia u ám như đến từ địa ngục, “Dụ Vi Hề, cậu nói xem, tôi phải nghiêm phạt cậu thế nào đây?”
Dụ Vi Hề bắt đầu hóa thân thành đà điểu, cô nhắm mắt, cuộn người vào như một con tôm nhỏ.
“Đừng có giả vờ không nghe thấy!”. Mộ Tử Khâm bỗng nhiên nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn anh. Đôi mắt đẹp vốn trong veo của anh bắt đầu trở nên phẫn nộ, “Không ngờ cậu dám chỉnh tôi! Đúng là tự tìm chết!”.
Lửa giận trong lòng anh đã âm ỉ cháy suốt năm năm, hôm nay rốt cục cũng được bùng nổ ra hết. Cô dám làm anh mất hết mặt mũi trước nhiều người như vậy. Cô dám bỏ đi luôn không thèm xuất hiện lấy một lần.
Anh dùng đủ mọi cách hỏi thăm tung tích Dụ Vi Hề nhưng cô nàng Lâm Nhan Ngạn kia lại ngậm chặt miệng không chịu nói. Anh đành phải đợi, mà trong lúc đợi thì lửa giận từng ngày từng đêm càng thêm dâng lên.
Rốt cục, trước đây không lâu, anh nghe tin bạn tốt Ngô Luật Quần sắp kết hôn với Lâm Nhan Ngạn, trong lòng mừng như điên. Anh biết chắc Dụ Vi Hề nhất định sẽ tới. Lần này, anh phải giữ cô thật chặt.
Vì lo sẽ đánh rắn động cỏ nên anh nói dối rằng mình bị thương lúc đang nghỉ phép ở Úc, không tham gia hôn lễ được. Quả nhiên, chiêu này đã lừa được tất cả mọi người.
Anh vừa đi vào phòng tổ chức tiệc, liếc mắt đã nhìn thấy người con gái kia đứng bên cạnh sân khấu. Chiếc váy màu lam nhạt nhẹ nhàng thoải mái, bao bọc lấy đường cong tuyệt đẹp của cô. Mái tóc dài đen nhánh được búi cao. Cả người nhỏ nhắn xinh xắn nho nhã, dịu dàng đáng yêu. Đây chính là Dụ Vi Hề của năm năm sau, anh rốt cục cũng đợi được cô!
Người con gái này vẫn thú vị như trước đây, vừa thấy anh cứ như là nhìn thấy rắn rết. Không ngoài dự đoán, cô lại chạy trốn. Nhưng lần này, anh tuyệt đối sẽ không để cô chạy mất nữa.
Tuyệt đối không.
“Cậu… rốt cuộc muốn thế nào?”. Đôi mắt đen láy của Dụ Vi Hề bắt đầu ươn ướt. Lần này bị tóm, Mộ Tử Khâm nhất định sẽ dùng mười đại cực hình của Mãn Thanh để hành hạ cô.
“Cậu nói xem?”. Mộ Tử Khâm hỏi lại.
“Tôi sai rồi”. Dụ Vi Hề bi thương cầu xin: “Tôi thực sự sai rồi, xin cậu hãy thả tôi ra đi”.
Mộ Tử Khâm nở một nụ cười sáng bừng như ánh mặt trời ngoài cửa sổ: “Nằm mơ”.
Dụ Vi Hề yên lặng nhìn anh, trong mắt thể hiện một sự kiên định. Sau đó, cô đã làm một việc mà Mộ Tử Khâm vĩnh viễn không ngờ tới – cô dùng đầu gối huých vào “tiểu đệ đệ” của anh một cái thật mạnh.
Mộ Tử Khâm không kịp đề phòng cứ thế mà trúng một chiêu thê thảm. Dụ Vi Hề nhân cơ hội giãy ra khỏi anh, lao ra cửa. Tay cô run rẩy, chân cô như đang nhũn ra. Cô lại làm một chuyện kinh khủng đến thế. Nếu như lần này bị bắt lại, Mộ Tử Khâm nhất định sẽ băm cô ra!
Cửa đang ở phía trước, ánh rạng đông đang ở phía trước, sinh mệnh của cô đang ở phía trước. Chạy mau thôi, chạy mau thôi, để bảo toàn tính mạng, xông lên phía trước thôi!
Cô đã sắp đến được cửa rồi thì bỗng nhiên Mộ Tử Khâm lao ra từ bên cạnh, chặn ngay phía trước cô. Dụ Vi Hề sợ đến tóc dựng đứng, hét lên chói tai. Chỉ thấy Mộ Tử Khâm cắn răng, trên trán đầy mồ hôi lạnh, trong mắt thậm chí còn nổi cả tơ máu.
Ma vương! Dụ Vi Hề vội xoay người, chạy lên trên lầu. Không cần quay đầu lại cô cũng cảm nhận thấy luồng sát khí lạnh lẽo phía sau – Mộ Tử Khâm đang đuổi theo.
Vì hoảng sợ nên tốc độ của Dụ Vi Hề rất nhanh. Nhưng cũng vì phẫn nộ mà tốc độ của Mộ Tử Khâm còn nhanh hơn. Vì vậy, ngay trên cầu thang, anh đã tóm được chân cô. Dụ Vi Hề thuận thế ngã xuống. Không chút do dự, Mộ Tử Khâm nhào tới, đè lên người cô. Một luồng khí lạnh lùa vào lỗ tai cô, “Dụ Vi Hề, tôi muốn cậu sống còn đau khổ hơn là chết”.
Ối mẹ ơi! Máu trong người cô đóng băng hết cả. Trong lòng cô cảm thấy thực sự sợ hãi. Đừng, đừng!
Dụ Vi Hề lấy khửu tay huých một cái, trúng vào bụng Mộ Tử Khâm. Mộ Tử Khâm bị đau, buông lỏng cô. Dụ Vi Hề đẩy anh thật mạnh, đứng lên, tiếp tục chạy về phía trước, liều lĩnh xông vào một căn phòng, khoá chặt cửa lại.
Mộ Tử Khâm đứng ở ngoài cửa cắn răng nói: “Dụ Vi Hề, tôi không tin cậu sẽ không ra”.