XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
tú động lòng người nhưng không còn sự nhiệt tình lúc xưa nữa thì cảm thấy đau tận tâm can.Anh lắc đầu ảo nảo nhận xét :
- Em thay đổi nhiều quá .Nhiều đến nỗi dường như đã biến thành một người khác .
Thái Sinh cười nhẹ nhưng trong lòng lại nồng đậm vị chua xót.Cô cố ngăn nỗi nghẹn ngào trả lời 1 cách thản nhiên nhất có thể :
- Vậy anh vẫn nghĩ tôi sẽ lẽo đẽo theo anh từ nhỏ đến lớn như lúc trước hay bốc đồng đả thương vợ của anh hoặc đứng yên cho anh đánh tôi một bạt tai._nói đến đây Thái Sinh bật cười chua xót_Xin lỗi nếu anh đến đây để tìm Thái Sinh 3 năm trước thì đành phải thất vọng ra về rồi.Tạm biệt.
Nhìn thấy Thái Sinh bước đi Hàn Phong vội vàng chạy thao hét :
- Sinh nhi , em đứng lại xem.Tại sao lại như vậy hả ? Sao không thể tha thứ cho anh một lần chứ ?
Thái Sinh đứng sững lại bật cười giọng như gió thoảng :
- Vì tôi không xứng để nhận sự thương hại của anh.Chuyện hối hận nhất trên đời này là tôi đã yêu anh.Lúc xưa đả thương vợ anh là tôi sai.Chừng nào nghĩ ra được cách trả thù thì cứ đến lớp tìm nhé.
Hàn Phong nắm tay Thái Sinh kéo lại giọng đầy khổ sở :
- Anh phải làm gì mới khiến em nguôi giận đây.
Thái Sinh gằn giọng :
- Buông tay ra.
- Không.Anh sẽ không buông.
Thái Sinh nhắm mắt lại sau đó mở bừng ra nhanh như cắt rút thanh chủy thủ trong người đâm thẳng vào bụng mình.Môi nở nụ cười quỷ dị lẩm bẩm :
-Một dao này tôi trả cho anh cùng Uyển Nghi .Sau này không ai nợ ai.Từ nay về sau giữa chúng ta không có bất cứ quan ...hệ...gì nữa...kể...cả..
Nói đến đó Thái Sinh gục ngã trên sàn.Phương Thế Gia cùng Hàn Tuyết nhanh như cắt xuất hiện trong phòng.Ngay lúc đó người của CEO-LEADER có trong Hoàng Gia cũng đi đến .Họ nhanh chóng đưa Thái Sinh vào bệnh viện.Lãnh Hàn Tuyết lo lắng chạy theo nhưng bỗng nghe tiếng hét chói tai của các học viên khác.Cô quay đầu lại thì thấy Long Thiếu Hạo đang đánh Vương Hàn Phong.Qua kinh nghiệm Hàn Tuyết biết Thái Sinh không nguy hiểm đến tính mạng nên tiến đến cản Thiếu Hạo.Đòn nào anh đánh Hàn Phong cũng đều muốn lấy mạng .Hàn Tuyết nhanh như cắt lao ra chặn bàn tay của Thiếu Hạo lại.Anh tức giận rít lên :
- Tránh ra.
Lãnh Hàn Tuyết nhìn anh như thách thức “ Nếu anh không dừng tay , tôi sẽ động thủ cùng anh”.Bất đắc dĩ Long Thiếu Hạo đành phải vòng tay trước ngực , mặt ẩn đầy sát khí khiến người khác không rét mà run.Hàn Tuyết quay lại nhìn Hàn Phong đang bị chảy máu môi cười lạnh :
- Hôm nay mọi chuyện coi như chấm dứt .Sau này Thái Sinh không còn nợ anh cái gì hết.Hãy nhớ rõ điều này.
Vương Hàn Phong giống như người vừa tỉnh giấc sau cơn mê dài vội vàng chạy lại nắm cánh tay Hàn Tuyết cuốn quýt như sắp khóc :
- Nói cho tôi biết .Sinh nhi...cô..ấy có...chết không ?
CHƯƠNG 8 :
Lãnh Hàn Tuyết gỡ tay anh ta ra rồi bước đi không quên trả lời :
- Không liên quan đến anh.
Lời nói đó như rút đi toàn bộ sức lực của Hàn Phong.Anh ngã ngồi xuống sàn bất lực .Hàn Tuyết đưa mắt nhìn sau đó dứt khoát quay người kéo Thiếu Hạo vào bệnh viện.Hàn Phong có ngày hôm nay là do anh ta tự chuốc lấy.Nhìn thấy Thiếu Hạo đã đi xa.Lập tức các cô gái ào xuống lo lắng nhìn vết thương của Hàn Phong .
- Anh không sao chứ ?
- ÔI , chảy máu rồi.Có đau không.Đứng lên em băng bó cho.
- Hàn Phong , sao lại ra nông nỗi như vậy.Thật quá đáng.Sao đánh anh như vậy chứ.Thật là...
Hàn Phong hét lên :
- Biến.Tất cả biến hết cho tôi.
Mọi người ai cũng bị dáng vẻ hung hăng của Hàn Phong dọa bỏ chạy hết.Một giọt nước mắt nóng hổi rơi ra chảy dài trên khuôn mặt hoàn mỹ của Hàn Phong.Nước mắt chảy vào miệng mặn đắng không thể tả.Hàn Phong nghẹn ngào lẩm bẩm :
- 3 Năm rồi.3 năm...mà ..em vẫn không thể...tha thứ cho anh .Thật sự ..chúng ta..chẳng còn quan hệ gì sao ?Sinh nhi à , anh thật sự...
Vương Hàn Phong xuống để nước mắt chảy dài rơi tí tách trên sàn nhà.Ánh mặt trời yếu ớt ngày đông chiếu qua khung cửa sổ phản chiếu lên mái tóc vàng của Hàn Phong.Không rực rỡ , không chói lóa chỉ còn lại vẻ thê lương , ảm đạm và đau buồn khiến người ta không khỏi cảm thấy chua xót.
Long Thiếu Hạo lấy chiếc 8C SPIDER màu bạc của mình chở Hàn Tuyết đến bệnh viện.Anh vẫn chưa kiềm nén được nỗi tức giận của mình nên buồn bực quay sang hỏi Hàn Tuyết :
- Tại sao lại ngăn cản ?
Hàn Tuyết lầm bầm :
- Xa xỉ , phung phí.Đồ đại công tử có tiền không biết tiết kiệm.Tôi cầu trời cho anh mai mốt phá sản phải ra đường ăn xin.
Long Thiếu Hạo cười khổ , cơn giận tiêu tan không còn một mảnh :
- Em lẩm bẩm chuyện gì ?
Hàn Tuyết trừng mắt nhìn anh trả lời :
- Tô