Nghĩ tới đâu, bụng tôi giật thon thót tới đó. Không biết tôi đang lo sốt vó, quỳnh Như mỉm cười ngó tôi:
- Mở ra nghen!
"Nghen cái con khỉ mốc!", tôi rủa thầm trong bụng và cảm thấy chán ngán. Thật chưa có ai ngốc như con nhỏ này. Nó bị thằng Biền đại gian ác kia xỏ mũi mà không biết, cứ tưởng như ta đây thông minh lắm.
- Hén? - Thấy tôi cứ thộn mặt ra, Quỳnh Như lại nhắc.
Nhìn vẻ mặt đăm đăm chờ đợi của nó, tôi dở cười dở khóc, đành nhăn nhó gật đầu.
Biền đứng bên cạnh nhếch môi cười đểu cáng. Bộ tịch hí hửng của nó khiến tôi nóng gáy, cứ muốn liệng ngay nó xuống hồ. Nhưng có Quỳnh Như trước mặt tôi không dám phát tác, chỉ bặm môi đứng im.
Quỳnh Như mở gói quà của tôi lâu thật lâu, ít ra tôi cũng cảm thấy như thế. Tiếng giấy sột soạt không ngừng vang lên bên tai tôi như những tiếng xé lòng và tôi tưởng cái âm thanh nhức nhối đó sẽ kéo dài không bao giờ dứt.
Nhưng cuối cùng những cuốn sách phản chủ kia cũng phải chường mặt ra ngoài. Khi thấy Quỳnh Như tò mò lướt mắt qua mấy tựa sách, cả tôi lẫn Biền đều đinh ninh nó sẽ kêu lên những tiếng ngạc nhiên nhưng sự thể trước mắt lại chẳng có vẻ gì như vậy cả. Quỳnh Như chỉ nhoẻn miệng cười:
- Ồ, sách học tiếng Anh, hay quá hén!
Tôi như kẻ chết đuối vớ được cọc, mặt mày bắt đầu lấy lại huyết sắc. Nhưng tôi chưa vội mừng vì cũng như hôm qua, Quỳnh Như lại nổi hứng giở sách ra coi. Và nó bỗng tròn xoe mắt khi bắt gặp bài thơ Biền đã chép tặng nó.
Trong khi tôi chết đứng thì Biền hớn hở ra mặt. Nó ngọ nguậy đầu, tai dỏng lên, chờ một tiếng thét kinh hoàng từ đôi môi xinh đẹp của Quỳnh Như.
Tôi cũng chờ đợi như Biền, dĩ nhiên với tâm trạng ngược lại. Tôi sợ khi thấy tôi "sao y bản chánh" của Biền, mà lại "chung tặng một người", Quỳnh Như sẽ tưởng tôi lăng-xê mốt mới, hô hào "cổ phần hóa tình yêu". Tai hại hơn, nó sẽ tưởng tôi đùa với trái tim trong trắng của nó. Và chắc chắn, nó sẽ không thèm nhìn mặt một đứa "ma cô ma cạo" như tôi nữa.
Nhưng hóa ra tôi chỉ lo hão. Quỳnh Như không giống chút gì như tôi nghĩ. Nó bản lĩnh và độ lượng hơn nhiều. Trước những câu thơ sao chép vụng về của tôi, Quỳnh Như chỉ thoáng chút kinh ngạc. Nhưng rồi nó nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên và nhìn tôi, làm như không có gì xảy ra:
- Thơ hay ghê hén?
- Ừ! - Tôi liếm môi, bụng giật thót, không hiểu thái độ vờ vịt của Quỳnh Như là nhằm giữ thể diện cho tôi hay nhằm xiên xỏ.
Quỳnh Như lại hỏi, giọng tỉnh khô:
- Những câu thơ này anh chép ở trong sách ra phải không?
Tôi biến sắc:
- Ừ, ừ... ở trong sách.
Lúc này, sự lo lắng căng thẳng khiến tôi đổ liều. Tôi chờ Quỳnh Như hỏi tiếp "sách của anh Biền chứ gì?" để gật đầu quách cho rồi. Nhưng Quỳnh Như là một con chồn đã thành tinh. Bao giờ nó cũng thích làm trái với ý nghĩ của người khác. Như lúc này chẳng hạn, nó bỗng cười tươi tắn:
- Khi nào có những câu thơ hay hay, anh chép tặng tôi nữa hén?
Giọng nói êm ái của Quỳnh Như ngấm vào ngực tôi như một lời hẹn hò nũng nịu làm tôi thốt nhiên ngẩn ngơ. Mặt tôi nghệt ra như một tên ba đời kiết xác bỗng bị ai chơi nghịch dúi vào túi một nắm tiền vàng. Cổ nghẹn lại, tôi nghe giọng tôi lắp ba lắp bắp:
- Ừ, hôm nào... tôi sẽ chép.
Trong cơn thảng thốt, tôi buột miệng hứa đại. Nói xong, tôi bỗng nghe lạnh toát sống lưng và đưa mắt liếc trộm khuôn mặt đang xụ xuống như một đống giẻ rách của Biền, lòng hoang mang tự hỏi không biết mai mốt nó có tìm đâu ra những câu thơ "hay hay" như thế để tôi rình mò "sao y bản chánh" nữa không!
Lịch sử văn minh nhân loại đã cho thấy, những khám phá quan trọng bao giờ cũng tác động rất lớn đến sự thay đổi nhận thức của con người. Nguyên lý Archimèdes, định luật Newton, thuyết tương đối của Einstein sau khi ra đời đã buộc con người ta phải nhìn lại thế giới bằng một con mắt khác. Sự kiện xảy ta tại hồ bơi chiều nay đối với tôi và Biền cũng có một ý nghĩa na ná như vậy, dĩ nhiên tầm cỡ có kém hơn một chút bởi cái thế giới mà chúng tôi phải "quan niệm lại" qui mô chỉ có ... ba người.
Từ khi phát hiện ra một người con gái có thể nhận cùng một thứ quà giống nhau của hai người con trai khác nhau (tôi đẹp trai hơn Biền!) mà nội vụ chỉ xê xích trong vòng ngày trước ngày sau, Biền cảm thấy mặt đất đang lở từng mảng lớn dưới chân nó. Hôm trước nó khoe hai vết thương trên ngực nó có một vết đã lành thì bây giờ cái chỗ lành đó đ