XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
mảnh. Máu đã rỉ một cách âm thầm, lặng lẽ. Kim Ngân chỉ hận lúc đó không có đủ cam đảm để nhảy xuống dòng sông đó.
Mà có nhảy xuống thì, liệu anh ta có cứu cô hay không?
Đó là một câu hỏi đã có câu trả lời. Chỉ là cô cố tình lờ nó đi mà thôi!
Kể từ lúc ấy Kim Ngân đã hiểu, hóa ra mình chỉ là một quân cờ không hơn không kém. Một quân tốt thí của Hương Liên.
Vĩnh Khanh đã đắc tội với Minh Duy, và anh ta muốn tất cả đều phải đau khổ.
Cô chỉ là một con rối “nhân tiện” để bọn họ giựt dây. Bởi nếu không phải vì bố cô nợ tiền Minh Duy, thì Hương Liên và Minh Duy đã chẳng có cớ ép buộc cô. Nếu bố cô không nợ tiền Minh Duy, có lẽ anh ta sẽ không “trong sạch” như thế này.
Vô tình thay, bi kịch này trong mắt người khác chỉ liên quan đến ba người bọn họ. Còn những kẻ đáng ra phải liên quan lại vẫn đứng trong bóng tối nhìn với ánh mắt đắc ý.
Thế rồi cứ từng bước, từng bước, Hương Liên chiếm đoạt Vĩnh Khanh. Kim Ngân biết anh không cam chịu, nhưng cô có thể làm gì được. Cô chỉ có thể nhìn Hương Liên hành hạ anh ấy từng ngày.
Và nhìn anh ấy cự tuyệt lại tất cả từng giờ.
Một quân tốt không bao giờ được tới gần quân tướng. Trừ khi là tướng của đối phương!
Trước khi Vĩnh Khanh bỏ sang Mỹ, Kim Ngân đã thấy anh gục đầu bên giường bệnh của Hoàng Mai. Lúc ấy Kim Ngân đã hiểu, bản thân mình ngu ngốc và tàn nhẫn biết chừng nào. Cô đã ích kỷ, cô đã quá ích kỷ rồi.
Cảm giác tội lỗi dâng lên tận khí quản, khiến cô chỉ biết vừa khóc vừa tìm lấy không khí cho mình. Trái tim co thắt như đã rúm ró lại. Trong đầu cô lúc ấy chỉ có một ý niệm duy nhất, đó là: “Vinh Khanh, Hoàng Mai. Xin lỗi!”
Sự thật, trong thâm tâm Kim Ngân hiểu rằng. Việc cô đẩy Hoảng Mai không hẳn xuất phát từ chuyện lo sợ cho bố. Đó là phần lớn. Còn phần nhỏ lại chính là sự ghanh tỵ của cô.
Rằng tại sao cô gặp Vinh Khanh trước, nhưng người anh yêu lại là Hoàng Mai? Rằng tại sao Hoàng Mai đã có tất cả, còn cô lại cứ phải chịu đựng sự thua thiệt?
Nhành phong tín tử màu tím ngày nào cùng những bức thư viết vội không dám gửi, đã khiến lý trí trong cô sụp đổ như tường thành bị người ta công phá. Cô không chịu nổi, tôi không cam tâm...
Cô...
Vĩnh Khanh, cô thực sự rất yêu anh!
Tình yêu mù quáng luôn luôn như thế, và chỉ có kẻ ngu ngốc mới để tình yêu làm cho mờ con mắt. Kim Ngân nghĩ mình là một kẻ như vậy. Cô đã cố tình giết đi một sinh mệnh nhỏ bé. Cô đã cố tình giết chết một tình yêu đẹp. Cô đã vô tình đẩy chính bản thân xuống mười tám tầng địa ngục và không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng mặt trời nữa.
- Mai, Mai...cậu làm gì thế này?
Kim Ngân vừa khóc vừa hét lên, vội vàng chạy đến bên Hoàng Mai, cố gắng bịt chặt vết thương nơi cổ tay của cô ấy.
Đúng lúc đó, bác sĩ Đường cũng chạy lên. Thấy cảnh tượng trước mặt, phản ứng của bà chỉ là bàng hoàng. Ngẩn ra một hồi, cuối cùng bà nhanh chóng đi lấy hộp cấp cứu. Sau đó sơ cứu vết thương cho Hoàng Mai và gọi xe đưa cô ấy tới bệnh viện.
Tất cả mọi chuyện đều diễn ra rất nhanh, nhanh tới nỗi chỉ còn sự sợ hãi là độc chiếm tất cả. Kim Ngân đứng thất thần nhìn vũng máu, thậm chí cô còn không mảy may phản ứng khi nhìn người tới đưa Hoàng Mai đi. Nước mắt cô đã cạn, mà nỗi đau lại chưa từng nguôi ngoai.
Tại sao? Tại sao cô ấy phải làm như thế? Mười năm qua, chẳng phải cả hai đều rất yên ổn hay sao? Chẳng phải cô ấy vẫn luôn vờ như không có cô trên thế giới này nữa hay sao? Chẳng phải chuyện của mười năm trước nên thả trôi vào dĩ vãng hay sao?
Vậy vì cớ gì mà phải khiến tất cả đau khổ một lần nữa như thế?
Cô không hiểu. Không thể hiểu được.
Khi con người ta đã đi đến đỉnh điểm của sự tuyệt vọng, đáng ra họ không nên hy vọng và quan trọng một điều giữa nữa mới phải. Ngay cả sống và chết, ngay cả sự tồn tại hữu hiện ngay trước mắt... Đáng ra Hoàng Mai phải mất cảm giác rồi mới phải.
Nhưng cuối cùng cô ấy vẫn không quên, cô ấy vẫn cảm nhận được. Cô ấy vẫn đau, cô ấy vẫn tuyệt vọng và cô ấy muốn chết!
Cô ấy muốn chết!
Muốn chết!
Chết!....
Trong thinh không tựa như có hàng ngàng tiếng cười nhạo vang lên. Kim Ngân sợ hãi ôm đầu ngồi thụp xuống. Đôi mắt của cô mệt mỏi và hoang mang tới nỗi mờ đục những giọt lệ. Trong lòng như bị bàn tay của ai đó cào rách, các vết thương đang rỉ máu và rách toác ra...