XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
m ơn em đã đi cùng, còn đưa chị về. Lần khác nhất định sẽ mời em ăn cơm.”
Ninh Phi thản nhiên nói không sao, là chuyện bạn bè tốt nên làm. Nhìn vào mắt Vệ Khanh, còn nói: “Chị nghỉ ngơi cho khỏe, đừng quên mời tôi ăn cơm. Tôi đi đây, nếu có việc gì thì gọi điện cho tôi.” Cô gật đầu: “Ừ, em mau về đi, trên đường cẩn thân.” Nhìn cậu ta xoay người đi lên taxi, mới chầm chập đi về kí túc, bước chân lảo đảo.
Vệ Khanh đi theo phía sau nói: “Chu Dạ, chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.” Chu Dạ dùng lực đập đập vào cánh cửa kính của kí túc, không kiên nhẫn nói: “Đêm nay tôi giận dữ đủ rồi, không muốn nói chuyện. Có việc gì ngày mai nói sau, hiện giờ tôi muốn ngủ.” Nhìn thấy hắn, lại nhớ tới bộ dáng thờ ơ lúc tối, lạnh lùng bạc bẽo, tâm lại lạnh toát, càng thêm đau đớn. Ngày trước nói lời ngon tiếng ngọt, hóa ra kết quả lại như thế này đây.
Quản lý kí túc đi ra mở cửa, thấy cô uống say khướt, nhíu mày hỏi: “Sinh viên này, sao muộn thế này mới về?” Còn hầm hầm nhìn Vệ Khanh.
Nếu không phải hắn cứ quấn quýt bên cô không buông, có lẽ cô sẽ tìm được một bạn trai bằng tuổi, khi xếp hàng mua cơm, sẽ vì cô mà đầu mướt mồ hôi; khi cô có xích mích với bạn học, sẽ nổi giận đùng đùng bênh vực cô; khi cô đau lòng khổ sở, sẽ ở bên cạnh cô, cả đêm dỗ dành cô vui vẻ… Sẽ không có vấn đề hôn nhân nan giải, không có áp lực nối dõi tông đường! Hơn nữa, ít nhất trong lòng người đó sẽ chỉ có mình cô, không phải loại người lăng nhăng. Tình yêu đơn giản như vậy, thích hợp với một người còn là sinh viên như cô, có gì không tốt chứ? Ở chung một chỗ với Vệ Khanh, cô cảm thấy mệt mỏi quá.
Vệ Khanh hoảng sợ, không thể tưởng tượng được cô lại như vậy, giật mình nhìn cô, nói: “Chu Dạ… em…” điên rồi có phải không?
Quản lý kí túc kéo Chu Dạ ra phía sau lưng, đề phòng nhìn hắn, vẻ mặt nghiêm nghị nói: “Tiên sinh, xin anh hãy giữ tự trọng. Nếu anh không đi, tôi sẽ báo bảo vệ nhà trường.” Vệ Khanh giận dữ, nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Chu Dạ, thấy cô không có dấu hiệu giải thích, đành quay đầu rời đi.
Nhưng ngay cả Chu Dạ cũng không được sống yên ổn. Quảng lý đưa cô về văn phòng làm công tác giáo dục tư tưởng. “Nhà trường có quy định, sau mười hai giờ đêm không thể ra ngoài, sao em lại không tuân thủ. Đêm hôm khuya khoắt, một cô gái trẻ ở bên ngoài có rất nhiều nguy hiểm, em lại còn uống say như vậy, có phải là hành vi của một sinh viên hay không? Con gái thì phải giữ cho mình trong sạch, có tự tôn, tự trọng, em nói nếu để cha mẹ em biết, sẽ đau lòng thế nào…”
Chu Dạ không ngừng nói “vâng”, liên tục gật đầu, cũng hứa về sau không dám vi phạm nữa, nhất định sẽ tuân thủ quy định của nhà trường. Nhưng cho dù có như vậy, vẫn chưa được thả ra. Quản lý nói: “Hành vi này rất nghiêm trọng, lẽ ra nhất định phải thông báo phê bình. Nhìn thấy em có thái độ nhận sai thành khẩn, viết một bản kiểm điểm, sau đó quay lại nộp cho tôi. Được rồi, đi về ngủ đi. Em nhìn lại mình xem, người đầy mùi rượu, nửa đêm trở về, sẽ gây ảnh hưởng xấu tới bạn học…”