XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
Nghiên cứu sinh các cô vốn không có hứng thú gì với đại hội thể dục thể thao. Nếu không phải Chu Dạ hưởng ứng kêu gọi, đi đầu hô hào, cũng sẽ không tham gia chạy tám trăm mét chết tiệt này. Chu Dạ còn chạy đi hiến 200cc máu nữa.
Thở hồng hộc chạy đi, mạng nhỏ dường như mất một nửa, xếp vị trí thứ ba, bình thường, có thể miễn cương tham gia vào vòng chung kết. Cô thầm kêu khổ, gì chứ, còn phải chạy nữa à? Sớm biết thế này thì đã nghe lời Ninh Phi chạy cuối cùng là tốt rồi. Đang nghĩ có nên bỏ quyền thi đấu hay không, dù sao đại hội thể dục thể thao chỉ cần có ý tham gia là được. Lại nghe cổ động viên trên khán đài không ngừng hò reo: “Chu Dạ, cố lên! Chu Dạ, cố lên!” Trong lòng cô lại nóng lên, kiên trì chạy tiếp. Có lẽ vì gần đây hiến quá nhiều máu, sau khi chạy tiếp bị váng đầu hoa mắt, cố chấp chạy tới điểm cuối cùng, chân mềm nhũn, ngã xuống.
Ninh Phi luôn luôn chạy theo bên ngoài, thấy không ổn, vội vàng xông lên đỡ cô. Giáo sư thấy sắc mặt cô trắng bệch, mặt không chút máu, vội nói: “Nhanh đưa lên phòng y tế, nhanh đưa lên phòng y tế!” Vài bạn học vội vàng chạy theo đưa cô vào phòng y tế. Khám một hồi, cô mới tỉnh dậy. Bác sĩ nói cô thiếu máu, chú ý dinh dưỡng, chỉ cần nghỉ ngơi là khỏe, còn truyền cho cô một chai đường glucoza. Cô gật đầu, ngoan ngoãn nằm xuống giường.
Thấy Ninh Phi không đi, nói: “Em không đi tham gia thi đấu à?” Hắn nói không, mua dưa hấu ướp lạnh, còn có cả dứa, đều là hoa quả cô thích ăn. Sợ cô ở một mình buồn chán, ngồi bên cạnh nói chuyện phiếm với cô, những bạn học khác vì còn có việc, đều quay về sân vận động.
Hai người nói chuyện câu được câu không, ánh mặt trời ngày thu sáng ngời như trong gương, từ trên trời trút xuống đất, khiến người khác tâm tình thư thái. Chu Dạ nói đùa: “Ninh Phi, em đẹp như vậy, có nên coi em như một cô gái không nhỉ?” Ninh Phi nghe xong, nhíu mày, đột nhiên xoay ngang ôm lấy cô, dễ dàng bế cô lên hỏi; “Chị cảm thấy tôi giống cô gái sao?” Đột nhiên bị bế lên giữa không trung, Chu Dạ sợ hãi kêu một tiếng, vội nói: “Không giống, không giống, em mau thả chị ra.” Đúng là bị dọa.
Chai nước nhanh chóng truyền hết, nghe thấy radio bên ngoài tuyên bố đại hội thể dục thể thao buổi sáng chấm dứt, một lúc sau, rất nhiều bạn học tiến vào thăm cô. Lục Đan đi tới nói: “Chu Dạ, mình cầm đồ cho bạn. Vừa nãy bạn trai của bạn gọi điện thoại, mình nói cho anh ta biết bạn bị ngất, anh ta nói sẽ lập tức đến ngay.” Chu Dạ cảm ơn cô, nhận áo khoác và đồ dùng.
Rút kim ra, tinh thần đã tốt lên rất nhiều, mọi người đều tự giải tán ra về. Chu Dạ vặn thắt lưng, nói: “Đúng là sinh long hoạt hổ.” Khoa chân múa tay một lúc nói: “Tay đánh nam sơn mãnh hổ, chân đá bắc hải giao long.” Đại hội thể dục thể thao để lại hậu quả. Ninh Phi kêu lớn: “Cẩn thận!”
Còn chưa nói xong, Chu Dạ đi xuống cầu thang, chân bước vào khoảng không. Ninh Phi nhanh tay lẹ mắt đỡ cô, còn liên tục hỏi cô có bị thương hay không. Cô lắc đầu, “Không sao, không sao, ngồi một chút, tới chỗ đối diện kia ngồi đi.” Lại tự mình chế giễu: “Biết cái gì gọi là đắc ý vênh váo chưa? Cứ nhìn chị thì biết.” Đúng là họa đơn vô chí.
Bỗng nhiên, đối diện có một nam sinh lớn giọng gọi: “Ninh Phi, bạn chạy đi đây vậy? Sáng nay phải thi nhảy xa, sao không tham gia?” Ninh Phi dừng một chút, nhìn Chu Dạ, sau đó làm như không có việc gì nói: “Mình tưởng một giờ ba mươi chiều mới thi.” Nam sinh kia đi tới, cầm thời gian biểu trên tay, nó: “Bạn nhìn thời gian đi, rõ ràng là mười giờ ba mươi sáng bắt đầu, buổi chiều là môn đẩy ta. Mọi người đi tìm bạn khắp nơi, không thấy bạn đâu, còn tưởng xảy ra chuyện gì.” Ninh Phi xin lỗi, nam sinh kia nói thêm vài câu rồi rời đi.
Chu Dạ nhìn hắn, nghi ngờ hỏi: “Sao em lại có thể nhớ nhầm thời gian? Trên radio có thông báo mà.” Hắn tránh ánh