công việc này rồi.
- Chẳng phải đang có đại gia bám theo hay sao?
Dương Thùy trả lời đầy kiên quyết:
- Không có.
- Không có?
- Phải.
Trúc Diệp thở dài. Cô không hỏi nữa. Dương Thùy làm gì thì đấy là việc của cô ấy, cô cũng đã làm hết trách nhiệm rồi.
Trúc Diệp và một miếng cơm rồi nói:
- Em không nên qua lại với Nam Lâm nữa.
- Tại sao?
- Anh ấy có thể sẽ làm hại em. vốn anh ấy chẳng bao giờ yêu ai đâu.
Dương thùy nhún vai:
- Em không quan tâm. Em cũng không xác định là sẽ yêu anh ấy.
- Rốt cuộc thì em định chơi bời đến bao giờ nữa?
- Đến khi nào em chán.
Trúc Diệp thở dài. Cô chẳng hiểu tạo sao mình lại phải lo cho Dương Thùy nữa. Mà cũng chẳng hiểu tại sao lại phải khuyên Dương Thùy lại phải tránh xa Nam Lâm. Có lẽ cô nên tĩnh dưỡng lại tinh thần một chút. Hoặc cũng có thể là cô đang bị stress.
Chương 8 – Chúc mừng sinh nhật.
18/7.
An Lâm nhìn tờ lịch trên bàn rồi bước vào một ngày làm việc vất vả. Hôm nay là sinh nhật Trúc Diệp. Sinh nhật lần thứ 23 tuổi của cô ấy. Năm nay, cả ba sẽ không tổ chức ở nhà được. Vì công việc rất bận, không cho phép họ được tổ chức một bữa tiệc gia đình.
An Lâm đang ghi chép bệnh án. Bỗng dừng bút và nhớ tới sinh nhật lần thứ 17 của Trúc Diệp. Năm đó, Nam Lâm đã không về sau sự việc ấy xảy ra. Nhưng nó vẫn gửi quà cho Trúc Diệp và đề tên là An Lâm. Nó làm vậy chỉ để cho Trúc Diệp nhận quà của nó, cho dù cô ấy không bao giờ có thể phát hiện ra người gửi quà là ai. Lúc đó, Trúc Diệp đã nhìn anh với ánh mắt hạnh phúc. vì cho rằng món quà đó là do anh bất ngờ gửi tặng. Thật lố bịch.
Đến bây giờ anh còn nhớ như in tiếng cười nhẹ của Nam Lâm khi biết quà đã được Trúc Diệp nâng niu cẩn thận. Rõ ràng An Lâm cảm thấy mình có lỗi nhưng lại không biết có nên nói ra sự thật hay không? Vì ánh mắt hạnh phúc của Trúc Diệp lúc đó làm anh muốn độc chiếm. Ước cô ấy chỉ nhìn anh như vậy thôi. Ai bảo là anh không có lòng ích kỉ cơ chứ?
Trúc Diệp đang ngồi làm việc bỗng điện thoại rung lên khiến cô giật mình. Trúc Diệp liếc nhìn giám đốc tỏ ý ngại ngùng rồi cô chạy ra ngoài nghe điện thoại.
- Dương thùy! Có chuyện gì thế?
Tiếng Dương thùy ngái ngủ vang lên loa điện thoại:
- Chị Trúc Diệp. Hôm nay em nghỉ một buổi. Có gì chị nói với sếp giúp em nhé? Em ngủ tiếp đây.
Trúc Diệp còn chưa kịp trả lời thì Dương thùy đã cúp máy cái rụp. Cô nhíu mày nhìn chiếc điện thoại trên tay. Với những trường hợp như thế này Trúc diệp đã quá quen rồi. Một Dương Thùy sống phóng khoáng, ăn chơi thì việc ngủ ngày thức đêm là chuyện rất bình thường. Đã nói Dương Thùy rất nổi tiếng với biệt danh “người cao cả” mà.
Trúc Diệp thở dài rồi lại bước vào phòng làm việc. Cô có nhắn tin cho Mạnh Đức rồi. Dương thùy và Mạnh Đức làm cùng phòng với nhau, hơn nữa Mạnh ĐỨc lại là trưởng phòng ở đó. Cô hiểu tại sao Dương thùy không xin phép trực tiếp với Mạnh Đức.
Vừa nhận được tin nhắn, Nam Lâm đã nhíu mày. Anh rủa thầm bản thân mình. Tại sao lại có thể quên được ngày sinh nhật của Trúc Diệp cơ chứ? Nếu dì Hoa không nói chắc anh cũng quên luôn rồi.
Hôm nay, dì nói sẽ đến thành phố A để tổ chức sinh nhật cho Trúc Diệp. còn bố thì nghe nói là đang bận công việc ở cơ quan nên xin lỗi cô ấy sẽ để bù vào năm sau. Ông cũng sắp về hưu rồi, làm nốt những năm tháng cuối đời công nhân viên chức rồi về hưu an hưởng tuổi già.
Nam Lâm bặm môi suy nghĩ. Không biết là nếu năm nay anh tặng quà thì cô ấy có nhận không? Nam Lâm biết Trúc Diệp thích gì. Cô ấy thích những đồ lấp lánh, hoặc nó được làm bằng thủy tinh, hoặc nó được làm bằng pha lê… Anh cũng không hiểu sao cô ấy lại thích nhưng ngay từ bé. Khi thấy chiếc kỉ niệm chương của chương trình “học tài” mà An Lâm đạt giải. Cô ấy đã thích mê. Hay là những chiếc cặp tóc, hoa tai, vòng cổ, váy…ngay cả áo ngực của cô ấy cũng phải đính một chút pha lê lên đó. Tất nhiên là anh tình cờ nhìn thấy thôi. Sinh nhật năm 17 tuổi của Trúc Diệp, anh có tặng cô ấy một chiếc lắc có đính một viên đá sapphire. Lúc đó, Nam Lâm đã không dám đối diện với Trúc Diệp nên đã đề tên người tặng là an Lâm. Anh không hi vọng