XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
Đều đã là chuyện thời trẻ, có nói nữa thì có được ích gì. Ăn cơm, ăn cơm nào…” năm đó Vệ An đi học ở trường quân sự, mỗi lần trở về, toàn thân tím bầm, thương tích đầy mình. Vệ mẫu đau lòng rơi nước mắt, sau đó sống chết cũng không chịu cho Vệ Khanh đi. Thực ra Vệ Khanh cũng không chịu thua kém, thi đỗ Thanh Hoa, học xong bằng thạc sĩ kinh tế, đương nhiên không cần tham gia quân ngũ.
Vừa ăn cơm xong, Trần Lệ Vân trở về, liên tục nói: “Bị tắc đường, về muộn.” Vệ An nhìn cô, hỏi: “Em tự về à?” Cô trực tiếp lái xe về, không nhìn thấy sĩ quan phụ tá. Cô gật đầu: “Em bảo bọn họ về hết rồi.” Chu Dạ vội hỏi cô ăn cơm chưa, muốn vào bếp hâm thức ăn. Cô nói: “Buổi tối chị ăn cơm với thủ trưởng rồi, không cần nữa.”
Chu Dạ lại rót cho cô chén trà, vẫn dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Trần Lệ Vân mặc quân trang, tư thế hiên ngang oai hùng, dáng người cao gầy, hâm mộ thật, nghe nói Trần Lệ Vân là cao thủ bắn súng, chưa trượt bao giờ, cả ngày quấn quýt bên cạnh cô, vừa kính trọng vừa bội phục. Mặc dù Trần Lệ Vân rất kiên cường kiên nghị, nhưng bị Chu Dạ coi như anh hùng mà sùng bái, trong lòng lại rất thoải mãn, đối xử với Chu Dạ rất dịu dàng. Cho nên trong toàn bộ Vệ gia, lại thân thiết nhất với Chu Dạ.
Mọi người nói chuyện phiếm vài câu, vẫn còn sớm, Vệ lão đại tướng đi ra ngoài tìm mấy ông bạn già, Vệ mẫu thì kiên trì ngồi xem phim nhiều tập phát sóng lúc tám giờ tối. Gần đây Chu Dạ mới học cờ vua, rất hứng thú, lôi kéo Trần Lệ Vân chơi cờ, vì Vệ Khanh thường khinh thường cô luôn thua. Mặc dù Trần Lệ Vân không phải cao thủ, nhưng vẫn mạnh hơn so với người mới chơi như Chu Dạ, dễ dàng thắng. Hơn nữa, cô đánh cờ rất lưu loát, bước đi rồi không hối hận. Chu Dạ liên tiếp đi sai, thất bại thảm hại.
Vệ Khanh ngồi cạnh cảm thấy rất mất mặt, vì thế khoa chân múa tay: ” Ngốc thế, không phải người ta thường nói đi một bước tính ba bước sao? Em đi bước này, dâng mỡ vào miệng mèo, bị người ta ăn mất quần rồi kìa!” Chu Dạ hoàn toàn mất đi chủ kiến, liên tục hỏi: “Có nên đi quân này không?” Toát mồ hôi. Vệ Khanh xoa đầu cô: “Còn đi gì nữa? Xuất mã đi.” Trần Lệ Vân cũng không nói gì, nhìn hai người bọn họ, anh một lời tôi một câu đưa ra chủ ý loạn xa. Về sau, dưới sự chỉ điểm của Vệ Khanh, cuối cùng Chu Dạ cũng thắng được hai ván, vỗ tay rất đắc ý.