XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
̀n, từ từ nuốt trọn hai người bọn họ. Trong lòng cảm thấy đau thương, vì thiếu niên trước mắt này thích cô, cố chấp mà vô tư như vậy, càng khiến người ta cảm động. Cô may mắn mới lọt vào mắt xanh của cậu ấy, nhưng bất hạnh làm sao, lại khiến cậu ta đau lòng khổ sở.
Không biết bao lâu sau, Chu Dạ phá tan sự yên tĩnh: “Vừa lạnh vừa tối như vậy, đi về thôi.” Kéo cậu ta đứng dậy, nặng nề nói: “Ngày mai sẽ là một ngày mới.” Trong bóng tôi, tay cô đặt trên tay cậu ta, mềm mại ấm áp, khiến cho cậu ta nghĩ tới suối nước nóng chốn thâm sơn, dòng nước ấm áp tỏa nhiệt khí giữa đất trời…
Cậu ta dùng chút lực, cúi xuống hôn, sức lực to lớn, khiến người ta sợ hãi, giống như châm ngòi pháo hoa, là một loại cảm giác tuyệt vọng cô đơn, giống như đem tất cả rời đi. Trong bóng đêm không thấy rõ lắm, lại không dùng lực giữ tốt, chỉ biết là lưu luyến bên môi cậu ta, cậu ta cũng không biết như thế nào gọi là hôn môi.
Chu Dạ không giãy dụa, cô biết đây không phải là hôn, ngược lại có vẻ giống như trò đùa dai, trúc trắc như vậy, liên tục va vào mũi, ngoại trừ xấu hổ không có suy nghĩ gì khác. Tận tới khi trong miệng xộc lên vị máu tưới, mới kêu đau thành tiếng. Hàm răng của cậu ta nghiến nát môi cô.
Ninh Phi quay đầu đi, hỏi: “Chị không giận chứ?” Cô cẩn thận tìm từ: “Không, chị tha thứ cho hành động vô lễ của em, hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới, không so đo với em.” Tuy rằng nói như vậy nhưng không thể tiếp tục chờ đợi được nữa. Vừa rồi cậu ta dùng sức mạnh như vậy, đã khiến cô cảm thấy nguy hiểm. Cô nói: “Đêm đã khuya, chị phải đi. Em thế nào?” Cô vẫn còn lo lắng.
Ninh Phi lại nói: “Tôi hi vọng chị vĩnh viễn đừng tha thứ cho tôi.” Trong giọng nói ẩn ẩn nỗi đau, bởi vì cô không cần cậu ta. Chu Dạ dừng một chút, còn nói: “Chị hi vọng em đi cùng chị xuống.” Ninh Phi không ngừng bật chiếc bật lửa màu bạc, ánh sáng vàng nhạt của ngọn lửa chợt lóe chợt lóe, nháy mắt ấm lòng người, nhưng lại không thể nào phá tan được màn đêm u tối, một lúc lâu sau mới nói: “Nửa tiếng nữa, nửa tiếng nữa tôi sẽ về.” Cậu ta cần ở một mình, gặm nhấm nỗi đau.
Cô nhíu mày nhìn cậu ta, điện thoại vang lên, là Vệ Khanh, cô đã đi lâu lắm rồi. Cô nhấn nút tắt, gật đầu, “Được, nửa tiếng nữa chị sẽ gọi điện cho em. Chị đi đây.” Nghĩ nghĩ, từ trong túi xách lấy ra một tấm thiệp, hai tay đưa cho cậu ta. “Năm mới vui vẻ, học tập tiến bộ.” Vẫn là hai câu như vậy, không hề có lời chúc mừng. Nhẹ nhàng đặt vào trong lòng bàn tay cậu ta, đẩy cửa rời đi. Thiệp mừng năm mới này, vốn là định gửi về cho đứa cháu nhỏ ở phương xa.
Ninh Phi mở ra, bên trong có tiếng nhạc vang lên: “Năm mới vui vẻ, năm mới vui vẻ, chúc mọi người một năm mới vui vẻ…” trong đêm vắng lặng, càng thêm yên tĩnh. Cậu ta thay đổi tư thế, cả người tựa vào cửa sổ, đốt thuốc nhưng không hút, nhìn ánh lửa đỏ lập lòe trong đêm, khói bụi từ từ rơi xuống mặt đất, chóp mũi vẫn còn một loại mùi hương, thật lâu không tan biến. Chưa tới nửa giờ, điếu thuốc trong tay đã tàn, cậu ta đứng dậy rời đi.
Lúc đi ra ngoài, trên bầu trời đêm bắt đầu lả tả những bông tuyết nhỏ, trời đất yên lặng mà trang nghiêm như thế, chúng sinh không nói được nên lời.
Chu Dạ vừa ra khỏi thang máy, đã thấy Vệ Khanh đứng ngoài cửa kính, quay lưng về phái cô, bóng dáng cao ngất, lại cô đơn như vậy, trong lòng lại đau xót. Vì sao tư thế như vậy, lại khiến cô khó thở, không thể chịu nổi? Vệ Khanh nghe được tiếng động, xoay người nhìn thấy cô, từ xa đã vươn tay: “Không có việc gì chứ?” Giọng nói bình tĩnh, cũng không tự giác thở dài nhẹ nhõm một hơi. Cô gật đầu: “Vâng, không có việc gì.” Ôm chặt hắn, người hắn lạnh toát, không biết đã đứng ở bên ngoài bao lâu.
Vệ Khanh ôm cô đi ra, trên mặt chợt lạnh, ngẩng đầu nói: “Tuyết rơi rồi.” Đây là trận tuyết đầu tiên trong năm, chầm chậm tới. Cô vươn tay. “Đâu có.” Cái gì cũng chưa cảm nhận được. Hắn không nói lời nào, hôn má cô. “Về thôi.” Bị Ninh Phi náo loạn như vậy, dường như cả hai người đều có tâm sự. Vệ Khanh không hỏi cô xem đã xảy ra chuyện gì. Chu Dạ cũng không có tâm tình nói chuyện, tỳ cằm lên cánh tay, mơ hồ n