XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
hìn ra ngoài cửa sổ.
Trở về chỗ ở của Vệ Khanh, hắn cởi áo khoác, rót một chén trà nóng cho cô, ngọn đèn sáng choang, lúc này mới phát hiện vết thương nơi khóe môi cô, đã chuyển thành xanh tím, rõ ràng là vết răng cắn, tay hơi run, cứng người ngồi trên ghế sofa, nhưng lại không giống như lúc thường sẽ dồn ép tra hỏi.
Chu Dạ còn chưa biết, thấy hắn nhìn mình như vậy, hỏi; “Sao thế?” Vệ Khanh nhẹ nhàng xoa xoa mắt. “Không biết vì sao, tự nhiên cảm thấy mệt mỏi, không còn sức lực.” Cô quan tâm nhìn hắn, áp tay lên trán hỏi: “Không phải bị cảm lạnh rồi chứ? Có bị sốt không?”
Hắn ngã xuống sofa: “Không sao, ngủ một giấc là tốt rồi.” Cô lay lay hắn: “Muốn ngủ thì ngủ trên giường, ngủ bên ngoài sẽ bị cảm mất.” Kéo hắn đứng dậy, cẩn thạn thay hắn cởi áo. Hắn giữ tay cô lại, một lúc lâu sau mới hỏi: “Có chuyện gì muốn nói với anh không?” Cô lắc đầu; “Không, có chuyện thì cũng để ngày mai nói. Nửa đêm rồi, chui vào chăn thôi, vừa lạnh vừa mệt, em muốn ngủ.” Ôm thắt lưng Vệ Khanh, ngoan ngoãn nằm xuống.
Không thể không thừa nhận, chẳng những hắn ghen tị, mà còn thấp thỏm lo âu.
Trong lúc mơ ngủ, Chu Dạ xoay người, xoay sang hướng khác, giống như rời xa hắn. Vệ Khanh ôm chặt cô, gắt gao đặt trước ngực, thấp giọng nói: “Lúc ngủ thì ngoan ngoãn như vậy, nhưng vì sao lại cứ thích gây chuyện?” Lòng dạ hắn luôn hẹp hòi như vậy, không biết phải làm thế nào mới độc chiếm được mình cô.
Sáng hôm sau, Chu Dạ tỉnh lại, khi soi gương để chải đầu, nhìn thấy vết bầm trên khóe môi, mới đột nhiên tỉnh táo lại, nhất định tối hôm qua Vệ Khanh đã phát hiện ra… chết rồi, làm sao bây giờ, nhất định anh ấy rất tức giận! Thảo nào, ngay cả chào hỏi cũng không có, đã đi làm. Vốn định gọi điện giải thích, nhưng chuyện này nên giáp mặt có lẽ tốt hơn. Đứng ngồi không yên, không kịp chờ hắn tan tầm, vội vàng chạy tới công ty hắn.
Đứng ở cửa, đột nhiên lại sợ hãi, từ lần trước cô náo loạn yến tiệc của công ty, có lẽ ở “Vân Mã” đã không ai không biết, không ai không hiểu. Tuy rằng đã cách nửa năm, nhưng cứ nhớ tới, lại không khỏi đỏ mặt. Có mấy người đi qua, dừng chân lại, nhìn chằm chằm cô, nửa ngày mới nói: “Chu … Dạ…” vô cùng kinh ngạc, càng tò mò hơn là cô có phải giống như lời đồn đại là vị hôn thê của ông chủ hay không?
Thực ra, đã có thể coi là vợ rồi.
Chu Dạ xấu hổ, miễn cưỡng cười, kiên trì đi vào. Cảm giác ánh mắt mọi người đều tập trung trên người mình, cô tỏ vẻ thản nhiên, nhìn không chớp mắt đi về phía văn phòng VỆ Khanh. Đụng phải Dương Úy đang đi ra, nhìn thấy cô, nhíu mày cười nói: “Ồ! Chu Dạ, sao hôm nay lại rảnh rỗi tới chơi thế?”
Thấy thái độ của cô ta vẫn như trước kia, Chu Dạ yên tâm hơn, vội kéo cô nhỏ giọng hỏi: “Vệ Khanh có ở trong phòng không?” Dương Úy cười như không cười nhìn cô: “Em cũng giỏi giấu diếm nhỉ, một chút dấu vết cũng không để lộ.” Chu Dạ đùa giỡn: “Chị Dương, em biết em sai rồi, người ta cũng không phải cố ý muốn giấu chị… rốt cuộc anh ấy có trong phòng hay không?” Dương Úy cười nói: “Anh ấy là ai? Em không nói thì làm sao chị biết anh ấy là ai được?” Chu Dạ lườm cô một cái.” Chị Dương, người ta đang vội chết được, chị còn bắt nạt em nữa!” Dương Úy hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao? Chị cứ tưởng từ sau đêm đó, em sẽ không xuất hiện nữa.”
Cô rầu rĩ nói: “Cãi nhau, có lẽ anh ấy giận tới thổ huyết rồi…” Dương Úy gõ gõ trán cô: “Gây họa rồi bắt bọn tôi chịu tội đấy nhé! Mới sáng sớm ra, anh ta đã mắng một quản lí, hai trưởng phòng, khổ thân bọn chị làm cấp dưới, bị dọa nơm nớp lo sợ, giống như miếng băng mỏng.” Chu Da le lưỡi: “Chị Dương, không phải em tới giúp mọi người giải nạn sao?” Dương Ú