XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
y tức giận nói: “Em cứ làm như mình đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn như quan thế âm Bồ tát ấy!” Còn nói: “Em tự mình đi vào văn phòng anh ta đi, anh ta vẫn còn đang họp, từ sáng sớm, tâm tình đã không tốt, sắc mặt dọa người. Chị còn tưởng anh ta bị bệnh.” Chu Dạ vội vàng gật đầu, lễ phép chào cô, đẩy cửa đi vào, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Dương Úy bê đồ uống vào, thấy cô lo lắng, vội an ủi cô: “Vợ chồng t
rẻ cãi nhau là chuyện bình thường, đầu giường ầm ỹ cuối giường hòa, càng ầm ỹ càng tình cảm, có chuyện gì thì cũng từ từ nói, nhìn em lo lắng hãi hùng thế kia, đúng là mất mặt phụ nữ chúng ta quá.”
Cuối cùng Chu Dạ cũng có người để nói chuyện, liền nói: “Chị Dương, nhiều khi em cảm thấy rất lo lắng, cảm thấy dường như em chưa hiểu hết về anh ấy. Em vẫn còn là sinh viên, nhưng anh ấy đã là ông chủ của một tập đoàn lớn, chênh leehcj như vậy, anh ấy lo lắng chuyện gì em cũng không biết, ở chung càng lâu, càng cảm thấy không có lòng tin…”
Dương Úy thở dài: “Hai người ở chung một chỗ, đều có vấn đề như vậy, rốt cuộc cũng từ từ hòa hợp. Chồng chị là quân nhân, tác phong nghiêm nghị, tư cách đứng đắn nhưng về quan niệm sống, thói quen sinh hoạt hoàn toàn khác biệt, điều đáng giận là chẳng bao giờ tức giận với chị. Mỗi khi chị giận dỗi, anh ấy đều im lặng, mặc kệ chị cãi lộn thế nào, anh ấy cũng thờ ơ. Vì thế, không biết bao nhiêu lần chị tủi thân gạt nước mắt, cho rằng anh ấy không cần chị. Sau đó mới hiểu được, anh ấy nói nếu hai người cãi nhau, nhất định phải có một người tỉnh táo, như thế mới không làm cho chuyện tệ hại hơn, chị mới yên lòng. Em xem, nếu chỉ vì một chút chuyện vặt, cãi cọ sẽ có thể dẫn tới ly hôn. Cho nên mới nói, hai người ở cùng một chỗ, nói chuyện thẳng thắn với nhau là quan trọng nhất, chỉ có nói ra, mới biết rốt cuộc đối phương đang suy nghĩ gì. Cho dù hai người có đồng lòng thế nào đi nữa, cũng không biết đọc suy nghĩ lẫn nhau, phải không nào? Không phải chuyện gì anh ta cũng biết, có rất nhiều chuyện anh ta không biết.”
Chu Dạ nghe xong yên lặng gật đầu. Dương Úy vỗ vỗ đầu cô nói: “Chị thấy em bị chứng sợ hãi tiền hôn nhân rồi! Không phải hai người nên kết hôn đi sao? Thực ra không cần tưởng tượng nhiều như vậy, ai cũng khác nhau, chưa từng nghe qua câu này sao? Hôn nhân giống như kinh doanh vậy. Không cần lo lắng, ở chung càng lâu càng ăn ý. Nếu muốn ở cùng một chỗ, còn phải học nhiều thứ, đến lúc đó em sẽ biết. Em vẫn còn nhỏ, có lẽ luôn nóng giận, muốn tranh luận, nhưng thực ra lúc cần nhường nhịn nên nhường nhịn, lúc cần cúi đầu nên cúi đầu, mềm nắn rắn buông. Cuộc sống vợ chồng, cũng phải biết lùi biết tiến. Anh lùi một bước, tôi cũng lùi một bước, đừng không biết trời cao đất rộng là gì, mọi chuyện sẽ êm đẹp!”
Chu Dạ nghe xong, như được khai sáng kiến thức, từ khi mẹ cô qua đời, chưa từng có ai nói chuyện với cô như vậy, bạn học bên cạnh chưa có ai kết hôn, làm sao hiểu được phiền não trong lòng cô. Mặc dù Vệ mẫu rất thương cô, nhưng cũng không thể hiểu được chuyện này. Cảm kích nhìn Dương Úy nói: “Em cảm ơn chị!”. Có câu “Thính quân nhất tịch thoại, thắng độc thập niên thư đích cảm giác.”[37] Phần lớn lý do cô bài xích hôn nhân là vì sợ hãi. Hai người còn chưa kết hôn, đã cãi nhau ỏm tỏi như vậy, sau khi kết hôn, sớm chiều ở chung, còn không biết xảy ra bao nhiêu chuyện nữa.
Dương Úy nhìn đồng hồ: “Vệ tổng cũng sắp ra rồi, hai người cứ bình tĩnh nói chuyện, không có chuyện gì là không thể giải quyết.” Chu Dạ gật đầu, đứng dậy tiễn cô ra ngoài, trong lòng thầm tính toán nên giải thích thế nào.
Vệ Khanh đi vào thấy cô, ngơ ngẩn nhìn. Chu Dạ vội lấy lòng: “Có mệt lắm không anh? Em mang canh tới cho anh, có muốn uống không?” Lấy hộp giữ nhiệt từ trong túi ra, chủ yếu tìm cớ mà đến. Vệ Khanh nhìn cô một cái, không biểu hiện gì: “Hiện giờ đang trong giờ làm. Sao em lại tới đây?”
Đang tràn ngập nhiệt tình, đột nhiên bị dội một gáo nước lạnh, cảm giác bị đả kích nặng nề, Chu Dạ tủi thân nói: “Em biết đang giờ làm, nhưng mà người ta cố ý tới thăm anh, thái độ anh như vậy là sao?” Chẳng những không biểu hiện gì, lại còn không kiên nhâ