XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
̃n nhìn cô. Thấy hắn im lặng, cô so vai hỏi: “Anh còn đang giận sao?” Vệ Khanh hỏi lại: “Anh giận cái gì?”
Chu Dạ theo bản năng cắn cắn môi: “Vệ Khanh, anh đừng giận nữa, nghe em giải thích đã…” Rốt cuộc Vệ Khanh cũng buông bút trong tay, ngẩng đầu nhìn cô: “Vậy em nói đi, đã xảy ra chuyện gì?” Chu Dạ thấy ánh mắt sắc bén của hắn nhìn mình, giật mình, bối rối nói: “Tối hôm qua Ninh Phi uống quá nhiều rượu, sau đó nhất thời xúc động chẳng may va vào em, đập vào mặt bị chảy máu… giống như bị vết răng trẻ con cắn qua mà thôi…”
Vệ Khanh nhíu mày nhìn cô, không nói một lời, cũng không biết có tin hay không. Chu Dạ nóng ruột nói: “Vệ Khanh, em vẫn coi cậu ấy như em trai, ngày hôm qua, dáng vẻ cậu ấy như vậy, thực sự rất đáng thương, một mình cô độc, giống như ngày cha mẹ cậu ta ly hôn.. Vệ Khanh, anh vẫn còn giận sao?” Vệ Khanh bực dọc ném văn kiện trong tay, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chu Dạ muốn khóc: “Vệ Khanh, có chuyện gì thì anh cứ nói thẳng ra. Anh không nói, làm sao em biết anh đang giận cái gì?” Vì sao hắn không nói một lời, cứ hầm hầm nhìn cô? Vệ Khanh hít sâu một hơi, xoay người, nhìn thẳng vào mắt cô hỏi: “Em có đồng ý kết hôn với anh không?”
Cô không hiểu vì sao đột nhiên hắn lại nhắc tới chuyện kết hôn, hoảng sợ, lắp bắp nói: “Đương nhiên… không phải chúng ta đã nói chờ tới khi em tốt nghiệp sẽ kết hôn sao?” Vệ Khanh cúi mặt xuống: “Nếu anh muốn kết hôn bây giờ?” Cô sợ hãi đi tới gần hắn, kéo tay áo hắn: “Anh giận vì chuyện kết hôn sao?”
Vệ Khanh thất vọng nhìn cô: “Chẳng lẽ em không biết, anh cũng biết lo lắng, biết khổ sở, biết ghen tị, biết đau lòng sao?” Cô nghĩ nghĩ, hỏi: “Vì sao, em cứ nghĩ anh giận vì chuyện Ninh Phi, thực sự em và cậu ta không có chuyện gì, cũng đã kể rõ ràng mọi chuyện…”
Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Anh chỉ hỏi em, em có đồng ý kết hôn hay không?” Cô cúi đầu, nghẹn ngào nói: “Vệ Khanh, nếu em làm sai chuyện gì, em sẽ sửa , anh đừng như vậy làm em sợ, huhu…” Quả thật dáng vẻ hắn nhìn rất đáng sợ, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cô.
Vệ Khanh thở dài: “Chu Dạ, em còn nhớ lúc trước đính hôn, anh nói gì chứ? Anh hứa với cha em, sẽ yêu em, chăm sóc em, đối xử với em thật tốt, anh chưa từng bao giờ quên. Anh biết em mới hai mươi mốt tuổi, có rất nhiều suy nghĩ. Nhưng sớm hay muộn cũng sẽ gả cho anh, vì sao cứ nhắc tới kết hôn em lại từ chối? Rốt cuộc là em không tin anh, hay là không tin chính mình? Hay là em muốn chờ đợi người nào thích hợp hơn?”
Chu Dạ tái mặt, chậm rãi tỉnh táo lại, thật lòng nói: “Vệ Khanh, em không biết chuyện em không muốn kết hôn sớm, lại khiến anh nghĩ nhiều như vậy. Anh nghĩ em là loại người đứng núi này trông núi nọ sao? Mặc dù em chưa từng nói không phải là anh sẽ không lấy chồng, nhưng ngay cả bản thân em cũng giao cho anh, anh còn nghi ngờ gì chứ?”
Cô cảm thấy đau lòng, hóa ra hắn lại nghĩ cô như vậy. Nức nở nói: “Em biết hiện giờ mọi người có phát sinh quan hệ cũng không sao, nhưng em chịu sự giáo dục truyền thống, không muốn như vậy, em cũng không phải loại con gái tùy tiện. Mẹ vẫn nói, nếu người đó yêu con, người đó sẽ nguyện ý chờ tới ngày hai con kết hôn. Nhưng em đã làm trái lại, tuy rằng lo lắng, nhưng vẫn tin tưởng anh. Anh lại còn nói như vậy…” Cô quay đầu đi, nước mắt đong đầy, không kiềm được, từng giọt từng giọt lã chã rơi xuống cánh tay.
Vệ Khanh lau nước mắt cho cô, dịu dàng nói: “Anh không biết phát sinh quan hệ trước khi kết hôn lại để cho em gánh nặng tâm lý như vậy.” Cô nức nở: “Em biết dù sao cũng sẽ kết hôn, nhưng mà trên thực tế thì vẫn chưa, cho nên sẽ lo lắng.” Sự dạy bảo của cha mẹ ăn sâu vào trong tiền thức, nhất thời khó sửa. Cô từng hứa với mẹ, nhất định sẽ không, nhưng cô lại không làm được.
Tình cảm giữa hai người, cứ tinh tế mẫn cảm như vậy, nghi ngờ lẫn nhau.
Vệ Khanh vuốt tóc cô, dỗ dành: “Được rồi, đừng khóc nữa, nói ra là tốt rồi. Đừng lo lắng, anh sẽ không phụ bạc em.” Giúp cô lau nước mắt, kéo cô đi ra ngoài. Cô ngơ ngác đi phía sau, tới tận khi lên xe, mới rầu rĩ hỏi: “Anh không đi làm, còn định đưa em đi đâu?”
Vệ Khanh nhìn thẳng phía trước. “Đương nhiên đi t