XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
em, đi nhanh về nhanh.”
Chu Dạ không cam lòng đi lên, lục tung quần áo lên chọn lựa. Lục Đan thấy cô lôi vali ra, hỏi: “Định đi đâu chơi à?” Cô lắc đầu: “À… không phải, đi ra ngoài ở vài ngày..” tươi cười có chút xấu hổ, mọi người đều là những cô gái bình thường, thế mà cô đã kết hôn, làm sao chịu nổi chứ?
Cô còn lải nhải: “Trước kia em từng nuôi một con rùa, nhưng sau lại không thấy nó đâu, tìm khắp nơi cũng không thấy, là một trong mười việc kỳ lạ nhất ở kí túc bọn em, cho nên đổi thành nuôi thỏ…” Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Anh không nói là không cho em nuôi, nhưng chỉ có thể để ngoài ban công.” Nếu để ở trong phòng ngủ, bò lên chân, gọi tới gọi lui, hắn không thể chịu nổi. Cầm lấy, đặt xuống ghế sau, Chu Dạ vội nói: “Em ôm.” Vệ Khanh trừng cô: “Không biết có vi khuẩn à?” Giật lấy, ném vào trong xe.
Đang muốn lái xe, cô lại kêu lên: “Á, suýt nữa quên không dắt em cún theo rồi.” Vệ Khanh quay sang nhìn cô: “Em nuôi cả chó nữa à?” Cũng không biết nên nói cô thế nào nữa, nhà trường cũng không quản à? Cô xoa xoa gáy, thè lưỡi nói: “Không phải… anh chờ em một chút, em sẽ quay lại ngay!” Cứ tưởng đã hiểu hết về cô, hiện giờ nhìn lại, hắn thấy giật mình.
Chu Dạ nửa ôm nửa bế con chó bông to bằng nửa người chạy đến nói: “Em chơi trò chơi, trúng thưởng, mỗi ngày đều ôm nó ngủ…” cầm lấy hai tai con chó lắc qua lắc lại, hỏi: “Đáng yêu không?” Buổi tối em muốn ôm nó ngủ, có nó bên cạnh rất thoải mái, vừa mượt vừa mềm.” Vẻ mặt Vệ Khanh bất đắc dĩ, hỏi lại: “Em ôm con chó này ngủ, thế chồng em làm sao đây?” Cô cười hì hì: “Người anh cứng lắm, lại còn nặng nữa, mỗi lần ôm toàn làm em khó thở, khó chịu chết được.”
Vệ Khanh trừng cô: “Ngồi im, thắt dây an toàn vào, đừng nhìn đông nhìn tây, nhích tới nhích lui nữa.” Bắt đầu tỏ rõ uy nghiêm của ông chồng. Chu Dạ bĩu môi, trong lòng âm thầm nói, em sẽ không thèm ngủ cùng anh, em sẽ không thèm ngủ cùng anh! Suy nghĩ khiến đầu cô nóng lên, nhất thời bị hắn mê hoặc, ma xui quỷ khiến mới kí tên, cứ nhớ tới lại buồn bực.
Lúc ấy cô còn ngồi ở trong nghe, còn ngây ngốc hỏi: “Tới cục dân chính làm gì?” Cô vẫn không biết cục dân chính là nơi như thế nào, cứ nghĩ giống với đồn công an. Nghĩ hắn có việc tới đó, thoải mái đi cùng hắn vào bên trong. Thấy mọi người xếp hàng, còn cười hì hì: “Em giúp anh xếp hàng, anh ngồi bên kia đi.” Bị đội ngũ phía sau kích động nhìn chằm chằm.
Vệ Khanh thấy cô tích cực như vậy, tâm tình vô cùng vui vẻ, hỏi: “Có mang theo chứng minh thư không?” Cô gật