XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
tâm, trực tiếp cởi quần áo cô xuống, đặt lên ghế. Chu Dạ mắng to hắn biến thái: “Lại nổi cơn điên gì thế?” Vệ Khanh hừ nói: “Đẹp trai tài giỏi, cơ trí thông mình là chồng em đây này!”
Cô lườm hắn, “phụt” một cái cười ra tiếng, đẩy hắn ra: “Được rồi, được rồi, mau đi tắm đi.” Vệ Khanh ôm cô: “Vợ à, tắm một mình buồn lắm…” Cô véo hắn: “Da anh không đau phải không? Có đứng đắn không thì bảo?” Vệ Khanh sờ loạn khắp nơi: “Vợ à, đêm xuân một khắc đáng ngàn vang, ngày tốt cảnh đẹp, sao có thể bỏ qua?” Chu Dạ vừa đẩy vừa chống cự: “Không được, anh không chịu sử dụng biện pháp an toàn…”
Hai người còn đang cười đùa, bên ngoài “rầm” một tiếng, giống như có cái gì rơi. Vội vàng chạy ra, thấy thùng giấy đổ xuống mặt đất, bên cạnh ẩm ướt, nước chảy lênh láng. Chu Dạ kinh ngạc hỏi: “Tiểu Bạch đâu? Nó ra kiểu gì thế?” Vệ Khanh tức giận: “Đi ra chứ sao, nó không biết nhảy chắc? Em mau đi bắt về, đừng để nó làm bẩn phòng.” Loạn xạ như vậy, làm gì còn có dục vọng nào nữa.
Chu Dạ vội vàng thu dọn, quỳ rạp xuống đất nhìn quanh: “Chạy đi đâu nhỉ, cửa đã đóng rồi, chắc là không ra ngoài được. Vệ Khanh, anh đừng có đứng không thế, cùng nhau tìm xem.” Phòng bếp, phòng bếp, phòng ngủ, buồng vệ sinh, tìm hết đều không có. Vệ Khanh lắc đầu thở dài, “Em có thấy đêm tân hôn của ai mà lục tung nhà tìm thỏ không?” Như thế nào cứ động tới cô, là bất kể chuyện kì lạ thế nào cũng có thể xảy ra. Hận không thể ăn thịt con thỏ kia.
Chu Dạ thấy hắn ảo não ngồi đó, buồn cười: “Đàn ông con trai mà lại thù oán con thỏ sao? Nó làm gì đắc tội với anh chứ?” thấy trong tủ giầy có một bóng trắng, kêu “đây rồi” một tiếng. “Sao mày lại trốn trong tủ giầy?” Ôm vào lòng, hỏi: “Không vui phải không? Nơi này không giống kí túc, không thể chạy loạn.” Sắc mặt Vệ Khanh tái mét, chỉ vào giầy nói: “Em có ngửi thấy mùi gì không? Trong nhà không cho phép nuôi thú.” Đó là đôi giầy mà hắn thích nhất, lại bị con thỏ kia tè vào.
Cô lắc đầu; “Không được, anh muốn em tới ở, thì cũng phải để thỏ của em ở. Nếu không, bọn em sẽ về kí túc.” Cùng tiến cùng lùi, lý tưởng cùng sống cùng chết rất hào hùng. Vệ Khanh khó thở, hôm nay hắn thua một con thỏ, mặt mũi biết để đâu? Tóm lấy nhét vào lồng gỗ, ném ra ngoài.
Chu Dạ làm mặt quỷ, lại nhặt từ ban công vào, chỉ trích: “Anh ngược đãi động vật,không phải người tốt.” Sắp xếp xong, kéo thùng vào trong một góc phòng ngủ, nói: “Em sợ nó chạy loạn khắp nơi.” Vệ Khanh nhìn ánh
mắt màu đỏ kia vẫn còn giận, nhưng sợ Chu Dạ dỗi, đành nói: “Thả nó vào trong thư phòng đi, trong đó ấm. Yên tâm, đóng cửa vào, không chạy đi đâu được.” Không nói hai lời, xách vào thư phòng.
Cuối cùng cũng được nằm xuống, Vệ Khanh cọ cọ vào cô, háo sắc nói: “Vợ ơi…” Cô đánh hắn, “Tay anh có thể an phận một chút được không? Đặt ở đâu thế hả?” Vệ Khanh hạ lưu nói: “Ngủ khỏa thân là tốt cho sức khỏe nhất.” Càng làm càn. Chu Dạ vừa đấm lại đánh, đột nhiên nhớ ra một chuyện, xốc chăn đứng dậy: “Anh nhốt Tiểu Bạch lại, nó nhất định sẽ không thoải mái, em phải đi xem xem.” Toàn bộ hào hứng của Vệ Khanh bị con thỏ cắt ngang, coi như kết thù oán với nó!
Chu Dạ trở về trách móc: “Anh làm kẹp đuôi Tiểu Bạch, nó đau đớn chộp tới chộp lui. Về sau không được bắt nạt nó.” Xoay lưng về phía hắn nằm xuống, không chịu để ý tới hắn. Vệ Khanh chọc cô: “Giận sao? Chỉ vì một con thỏ? Anh không cố ý mà.” Cô hừ một tiếng, đương nhiên không tin. “Anh đối xử với động vật không tốt, thì cũng sẽ không đối xử tốt với em.”
Thế này thì liên quan quái gì tới nhau chứ? Oan uổng quá, khi nào thì lại đánh đồng cô với con thỏ kia chưa? Vệ Khanh đành dỗ dành: “Được, được, được, sau này anh sẽ đối xử tốt với nó, được chứ?” Tháy cô vẫn rầu rĩ không vui, nói lảng sang chuyện khác: “Chuyện em cần nghĩ bây giờ chính là, nên tìm ai làm phù dâu đi.” Chứ không phải lo cho con thỏ!
Ngày hôm sau, hắn lấy cớ, đuổi con thỏ về Vệ giá, ném cho Vệ mẫu nuôi nấng, coi như đẩy được cái mùi hôi buổi tối hôm trước.
Mà chuyện tìm ai làm phù đâu, đúng là một vấn đề vô cu