XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
khăn cỡ nào. Cô và Vệ Khanh, có chút bất ngườ, chỉ lướt thoáng qua, may mắn mà gặp được!
Ngồi xuống ghế đá ven đường, nhìn ánh mặt trời xuyên qua khe lá tản mát xuống bậc thang, để lại những vạch sáng lốm đốm trên nền đất. Phía bên tay phải có một gốc hoa mãi, đón gió lạnh sinh trưởng, trên đóa hoa còn vương lại vết đọng của tuyết, theo gió đung đưa từng đợt hương thơm. Gió tháng mười hai lướt qua má, nhưng cô cũng không cảm thấy lạnh. Có lẽ vì mùa xuân sắp tới chăng?
Ngày mai cô và hắn sẽ kết hôn, phần đông bạn bè quen thuộc sẽ tới chứng kiến, trong tiếng chúc phúc của mọi người, có thể ở bên nhau cả đời, có thật sự hạnh phúc không? Cảm giác chờ mong không tránh khỏi lo lắng căng thẳng. Tuy rằng về mặt luật pháp, bọn họ đã là vợ chồng, nhưng lễ kết hôn chính là khẳng định ý nghĩa của hôn nhân , càng khiến người ta dễ dàng miên man suy nghĩ.
Có lẽ mười tám năm sau sẽ trở thành một người khác, nhưng mỗi người đều nên tóm lấy hạnh phúc trước mắt, không phải sao? Cô ngồi ven đường, nhìn cảnh người qua lại vội vã, suy nghĩ liên miên, bùi ngùi vô cùng. Có phải mỗi một cô dâu mới trước khi kết hôn đều có nhiều băn khoăn như thế này không? Xúc động rất nhiều, gửi cho Vệ Khanh một tin nhắn: “Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm[42]“. Cô đã đem cả thể xác và tinh thần giao cho hắn, cả đời này chỉ thuộc về một mình hắn.
Bởi vì kiêng kỵ trước khi kết hôn, đã mấy ngày liền Vệ Khanh không gặp cô, đột nhiên nhận được một tin nhắn như vậy, tim hắn đập mạnh, loạn nhịp. Cô ấy lo lắng bất an ư? Là vì lễ kết hôn sắp đến hay là vì hắn? Hắn chưa bao giờ cảm nhận được trách nhiệm của hôn nhân rõ nét như lúc này, chỉ muốn cùng cô vui vẻ, hạnh phúc. Hắn hi vọng chính mình có thể làm được. Hắn muốn đi tìm cô, an ủi, cổ vũ cô, khiến cô yên tâm. Nhưng, cuối cùng chỉ nhắn lại một tin nhắn: “Định bất phụ, tương tư ý.”[43]
Lúc Chu Dạ nhận được tin nhắn, là lúc cô sắp ngủ. Bởi vì sáng mai sẽ phải dậy sớm để trang điểm, nên hôm nay phải đi ngủ sớm. Thấy tin nhắn sáu chữ ngắn ngủi, thế nhưng nước mắt lại tuôn rơi. Hắn hiểu cô, thật may mắn biết bao. Từ lúc chuẩn bị, mỗi ngày một gần, càng ngày càng căng thẳng, liên tục mấy ngày liền, cô không có một giấc ngủ ngon. Nhưng tối hôm nay, cô cầm điện thoại trong tay, khóe môi mỉm cười mãn nguyện, bình yên đi vào giấc ngủ.
Tâm lý cô gái sắp gả về nhà chồng, chỉ có bản thân mới hiểu rõ.
Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, đã bị người ta kéo dậy đi làm tóc, trang điểm, hết lần này tới lần khác, không cảm thấy phiền chán. Dường như mọi người còn vội vã hơn cả cô, cần phải trang điểm cho cô dâu hoàn mỹ nhất. Mới sáng sớm, cô muốn ăn gì đó, nhân viên trang điểm nói: “Nhịn một chút đi, ăn này nọ mặc áo cưới không đẹp đâu.” Áo cưới được đặt làm riêng cho cô, không quá cầu kỳ, cắt may tinh tế khéo léo, đơn giản mà lộng lẫy, lộ ra bờ vai gợi cảm, thanh lệ thoát tục, đeo găng tay dài tới tận khuỷu tay, vẻ cao quý tao nhã, cả người như sáng bừng lên, không thể nhìn gần. Vòng eo thon gọn, mảnh khảnh mềm mại, có thể so sánh với Hách Tư Gia.
Đây là khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời cô.
Cô ngoan ngoãn gật đầu, nói chuyện rất ít, hai tay nắm chặt, tiết lộ cảm xúc căng thẳng. Để mặc mọi người giúp cô đi giày cao gót, nhìn chính mình qua gương, không khỏi bật cười, nghe người bên cạnh tán dương: “Chu Dạ, em là cô dâu xinh đẹp nhất mà tôi từng thấy.” Nhưng Chu Dạ lại nói một câu khiến mọi người được mở rộng tầm mắt, cô đỏ mặt yếu ớt nói: “Em…em muốn đi toilet..”
Xong xuôi cô nghiêm chỉnh ngồi xuống, tay đặt nghiêm chỉnh trên đùi, chờ đợi bạch mã hoàng tử trong lòng giá lâm. Nghe bên ngoài có tiếng ồn ào, mọi người ồn ào đứng dậy: “Chú rể tới rồi, chú rể tới rồi.” Cửa bị đẩy ra, cô nhìn thấy Vệ Khanh đi đầu, mặc lễ phục trắng, có một sợi tóc bị rơi loạn, trước ngực cài một bông hoa, đi về phía cô, vươn tay nói: “Cô dâu của anh, anh đến đón em đây.” Cúi xuống hôn nhẹ lên tay cô.
Cô cảm thấy hắn chính là người đàn ông đẹp trai nhất thế giới. Vệ Khanh nắm tay cô, quay đầu nhìn cô, trong mắt có nghi vấn. Cô cầm tay áo hắn, xấu hổ nói: