XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
gái tới, trong trẻo gọi cô, dượng. Thấy người là cười toe toét, cũng không sợ hãi, vươn tay muốn ôm.
Chu Dạ vui sướng bế bé, chọc bé nói chuyện, chọc bé cười. Lại thả bé trên mặt đất, nhìn bé nghiêng ngả lảo đảo bước thẳng về phía trước, vẻ mặt đáng yêu, cười hi hi ha ha, khen ngợi cô bé thông minh. Trương Nhiễm Du trêu ghẹo: “Chu Dạ, em thích trẻ con như vậy, tự mình cũng sinh một nhóc đi, sẽ không cần chảy nước miếng nhìn bé con của người khác nữa!”
Mọi người ồn ào, đều cười nói bác Chu nên sớm ôm cháu ngoại. Nhất là cô Lý, vui vẻ nói: “Chu Dạ, cháu cần phải cố gắng nhiều hơn, cháu nhìn Lý Minh Thành xem, con gái nó đã gọi cháu là cô rồi kìa!” Mọi người cười to, đều hô hào cô sang năm ôm bé con trở về.
Làm cô xấu hổ, cúi đầu không nói. Vệ Khanh cười dài nhìn cô, quay qua nói: “Yên tâm, yên tâm ạ, chúng cháu sẽ không làm các cô chú, các bác thất vọng ạ!” hắn nói như vậy, không khí càng thêm náo nhiệt.
Hai người ở lại vài ngày rồi trở về Bắc Kinh. Khi Chu Dạ quay về trường, chợt nghe được một tin tức khiến cô giật mình.
[40]: Cười đến tiền phủ hậu ngưỡng: cười đến nỗi hết gập người ra phía trước lại đến ngửa ra sau= cười ngặt nghẽo
[41]: Dịch cầu vô giá bảo, nan đắc hữu tình lang: Bảo vật vô giá dễ tìm, người tình xứng đôi khó kiếm.
[42]; [43] là hai câu cuối trong bài từ “Bốc toán tử”
Sau khai giảng một ngày, cô gặp Tiểu Thanh trong canteen, không nhịn được lại hỏi tình hình gần đây của Ninh Phi. Từ tối hôm tất niên, đã nhiều ngày cô không gặp cậu ta, mỗi khi nhớ tới, lại thấy lo lắng. Tiểu Thanh kinh ngạc nhìn cô, nói: “Học tỷ, chị không biết sao? Ninh Phi đã bị đuổi học rồi.” Lúc nói, trên khuôn mặt vẫn man mác buồn.
Chu Dạ hoảng hốt: “Từ khi nào?” Tiểu Thanh thở dài: “Từ sau tết Nguyên đán, đã không thấy cậu ấy, sau đó lại nghe thấy tin cậu ấy bị nhà trường đuổi học.” Chu Dạ sốt ruột hỏi: “Vì sao lại bị đuổi học? Không có ai khuyên nhủ cậu ta sao?”
Tiểu Thanh lắc đầu: “Mọi người gọi điện thoại cho cậu ấy, cậu ta cũng không nghe, kỳ lạ là, cũng không tắt máy, vẫn kết nối được. Em có gửi cho cậu ấy một tin nhắn, thật lâu sau mới thấy trả lời. Cậu ấy nói cậu ấy đã có quyết định riêng, mọi người không cần quan tâm. Bọn em cũng không có cách nào khác. Haiz… khoa mỹ thuật tạo hình khó khăn lắm mới có một thế hệ mỹ nam vậy mà lại rời đi…” nói xong thở dài một hơi, thổn thức không thôi.
Trong lòng Chu Dạ kinh đào hãi lãng [44]: “Giảng viên lớp em nói thế nào? Cứ như vậy mà đuổi học cậu ta sao? Người lớn cũng không quản lý, sao lại để cậu ta tùy tiện như thế?” Tiểu Thanh trả lời: “Bọn em cũng hỏi qua giáo sư, nghe nói hiệu trưởng đã đồng ý, còn nghe nói cha cậu ta đi cùng cậu ta tới làm thủ tục nghỉ học. Cậu ta vừa đi, không biết có bao nhiêu nữ sinh rơi nước mắt. Học tỷ, chị quen biết cậu ấy. Biết cậu ấy đang ở đâu chứ? Bọn em rất muốn tới thăm cậu ấy…”
Chu Dạ hoảng hốt như không nghe thấy, trả lời qua loa vài câu, mất hồn mất vía rời đi. Đứng ở trên đường gọi điện cho Ninh Phi, may là vẫn dùng số cũ, điện thoại đổ chuông vài tiếng, có người nghe máy. Chu Dạ vội nói: “Ninh Phi à? Là chị, Chu Dạ đây, hiện giờ em đang ở đâu?”
Hồi lâu sau cậu ta mỗi nói: “Biết không, mỗi ngày tôi mở máy, chờ chị chủ động gọi cho tôi một lần, may mắn là đợi được.” Thở dài một tiếng, trong giọng nói có chút vui mừng, lại giống như phiền muộn, giống như cô đơn, tịch mịch… Hỗn hợp hòa quyện lẫn nhau, khiến người nghe không đành lòng.
Chu Dạ giật mình, hơn nửa ngày mới nói: “Xin lỗi, chị không biết…” cậu ta nói: “Vì sao lại phải xin lỗi? Không cần phải xin lỗi, chị không nợ tôi điều gì cả.”
Chu Dạ yếu ớt nói: “Em rảnh chứ? Đã lâu không gặp, chị muốn gặp em…” Thực ra cô cũng không biết làm vậy có được không, cô đã kết hôn, lại dây dưa không dứt là không đúng. Nhưng lại cảm thấy nên nói chuyện một lần, về chuyện cậu ta bị đuổi học vì cô, thật sự là cuộc sống hàng ngày càng thêm gian nan…
Ninh Phi nói: “Tôi cũng rất muốn gặp chị, nhưng vẫn không có đủ du