XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
báo?”
Cô cười cười tránh đi, nói là Ninh Phi tặng. Vệ Khanh vừa nghe, nổi giận: “Sao cậu ta vẫn chưa từ bỏ ý định chứ? Em chưa nói chúng ta đã kết hôn sao?” Thằng nhóc này, cứ chen giữa bọn họ, giống như quả bom hẹn giờ vậy.
Chu Dạ kể hết tất cả những gì xảy ra trong buổi chiều, nói: “Cậu ta cũng sắp đi rồi, anh so đo cái gì chứ. Tặng hoa thì sao nào, em thích hoa.” Vệ Khanh hừ nói: “Đi thì tốt, đi luôn đi, đi luôn đi.” Cuối cùng thì quả bom hẹn giờ này cũng đã hủy bỏ, đã loại bỏ được buồn phiền trong lòng. Chu Dạ cười ngất, kiễng chân hôn hắn, xoa xoa mặt hắn nói: “Ai nha, anh nhìn mình xem, giống trẻ con quá.” Thật không dám tưởng tượng ra phong thái uy nghiêm của hắn khi ngồi ở văn phòng.
Vệ Khanh lung tung vò mấy bông hoa trên bàn: “Đặt ở đây làm gì, cho ra ngoài ban công ấy, nhìn xấu quá, hay là ném vào thùng rác luôn cũng được.” Tình địch nhỏ tặng hoa tươi, rất chướng mắt, Chu Dạ vội đẩy hắn ra: “Hứ, hoa nở rất đẹp nha, người ta cũng đắc tội với anh, không được ném đi.” Vệ Khanh hừ hừ, nửa ngày không hòa hoãn sắc mặt. Chu Dạ dán vào người hắn, nói mấy lời du dương dễ nghe, dần dần sắc mặt hắn mới biến chuyển. Rốt cuộc vận đen sắp rơi xuống đầu bình hoa tươi kia cũng qua đi.
Ngày hôm sau cô đến trường, vừa cất đồ, có bạn học gọi: “Chu Dạ, có người tìm này!” Còn có cả Tiểu Thanh, hưng phấn khác thường. Cô tò mò chạy ra, gặp một cậu nhóc trẻ tuổi mặc đồng phục nói: “Xin hỏi cô là Chu Dạ tiểu thư phải không?” Đưa cho cô một bó hoa tươi lớn.
Trên hành lang có rất nhiều bạn học vây quanh nhìn, đem hoa tặng tới cửa, hành động này đúng là khiến người ta chú ý. Chu Dạ ngây người hỏi: “Ai gửi thế?” Cậu ta lắc đầu nói không biết, chỉ chịu trách nhiệm đưa hoa tới. Chu Dạ ôm vào trong lòng, tìm kiếm, bên trong cũng không có thiệp gì cả. Nhớ tới chuyện hôm qua, vì có người tặng hoa cho cô mà Vệ Khanh buồn bực không vui, cứ buồn cười mãi. Trẻ con quá đi mất! Tặng hoa mà cũng phải làm lớn như vậy. Trong lòng rất ngọt ngào.
Mọi người ùa tới, liên tục chất vấn: “Chu Dạ, Chu Dạ, ai ngưỡng mộ mà tặng hoa thế? Lại còn đưa tới tận trường, lãng mạn quá!” Chu Dạ cười không đáp. Có người nói: “A, không để lại tên tuổi sao? Chu Dạ, mau nói đi, rốt cuộc là ai tặng? Bạn đã kết hôn, vậy mà còn có người tặng hoa tươi, làm bọn mình hâm mộ chết được!” mọi người tám chuyện ồn ào, cô không thể nào thoát được.