XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
điện, nghe nói mẹ không khỏe, cứ mỗi khi trời mưa thì chân và thắt lưng lại đau, chúng ta đi mua ít thức ăn bồi bổ sức khỏe cho mẹ đi. Lớn rồi còn đi ăn chực, còn ra thể thống gì.” Vệ Khanh nói: “Thuốc bày bán trên thị trường cũng không tốt lắm, còn không bằng trả thù lao, đưa cho mẹ thích mua gì thì mua, tiện hơn nhiều.” Chu Dạ đấm hắn một cái: “Anh nghĩ mẹ sẽ tự đi mua hả, mẹ đâu có nghĩ nhiều như vậy. Chúng ta mang tới, mẹ thấy, sợ lãng phí, tự nhiên sẽ ăn.”
Vệ Khanh cười: “Sao chẳng thấy em tốt với anh như vậy nhỉ?” Chu Dạ trợn mắt hỏi lại: “Em còn chưa đủ tốt với anh hả? Không cho anh ăn no, hay không cho anh mặc quần áo, hay là ngược đãi anh hử?” Vệ Khanh mặt dày nói: “Hàng đêm chồng em làm lụng vất vả, thận hư khí mệt, cũng cần phải được bồi bổ…” Cô lại huých hắn một cái: “Anh còn muốn bồi bổ à?” chưa từng thấy ai háo sắc như hắn, trước kia chỉ là sắc lang, giờ thì hoàn toàn biến thành ác ma. Cô mặc áo ngủ, hắn phải cởi sạch bằng được mới thôi, còn nói là ngủ khỏa thân có lợi cho thể xác và tinh thần khỏe mạnh.
Hai người cầm túi lớn túi nhỏ trở về, Vệ mẫu trách móc: ‘Về ăn cơm là được rồi, còn mua này nọ làm gì, lãng phí quá.” Chu Dạ muốn đi vào bếp phụ một tay, Vệ mẫu liên thanh nói không cần, không cần, bảo cô nghỉ ngơi cho khỏe, đã có thể ăn cơm rồi. Lúc ăn cơm, múc cho Vệ Khanh một bát lớn vịt hầm sa sâm, ngọc trúc. Chu Dạ không biết, kêu oai oái: “Con cũng muốn ăn, con cũng muốn ăn!” Nói xong, giành bát canh của Vệ Khanh.
Trên bàn ăn, Vệ mẫu nói bóng gió: “Các con đã kết hôn rồi, có tính tới chuyện có con chưa?” Vệ Khanh xấu xa nói: “Con không có ý kiến.” Vệ mẫu liền dời mục tiêu, kéo tay Chu Dạ nói: “Thi Thi à, con tính bao giờ có em bé? Mẹ biết các con trẻ tuổi thích tự do, không muốn bó buộc. Nhưng tục ngữ cũng có nói, bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại [48], toàn bộ Vệ gia đều trông chờ vào con. Nếu con ngại có em bé phiền hà, mệt mỏi thì mẹ đến. Con có chịu không?”
Chu Dạ cúi đầu, mãi sau mới nói: “Mẹ, con còn đang học bài mà.” Đã kết hôn sớm thì thôi, cô cũng không nghĩ sẽ sinh con sớm như vậy, giờ cô vẫn còn là một người lớn không ra lớn, nhỏ không ra nhỏ. Vệ mẫu nói: “Không phải còn nửa năm nữa là tốt nghiệp sao, cũng nên nghĩ tới chuyện có con. Nếu kết hôn, cũng nên có con, có phải không nào?” chờ cháu nội đã sốt ruột lắm rồi. Chu Dạ yếu ớt nói: “Mẹ, con mới có hai mươi mốt tuổi, đợi một hai năm nữa nói sau được không ạ?”
Vệ mẫu vỗ vỗ tay cô nói: “Hai mươi mốt tuổi cũng không phải nhỏ nữa, hồi mẹ hai mươi mốt tuổi, anh hai con đã có thể đi lại vững vàng rồi.” Chu Dạ âm thầm khóc thét, sao có thể so sánh bây giờ với trước kia, người ta mới là một cô gái hai mươi mốt tuổi, đi học đại học thay người yêu như thay áo, còn cô thì đã lấy chồng.
Vệ Khanh thấy cô toát mồ hôi lạnh đầy trán, liền nói: “Mẹ, việc này gấp cũng không gấp được, từ từ sẽ tới. Mẹ cũng không thể bảo tụi con ngay tức khắc biến ra một cháu nội cho mẹ được.” Vệ mẫu ý thức được mình quá nóng vội, vội vàng đưa lời: “Ăn cơm, ăn cơm thôi, vất vả lắm mới về nhà một lần, ăn nhiều một chút nha. Con xem hai con đó, sắc mặt tái nhợt, không biết cả ngày đã ăn những cái gì?”
Cơm nước xong, Vệ mẫu tiếp tục làm công tác tư tưởng. Chu Dạ âm thầm kêu khổ trong lòng, bên ngoài thì vẫn phải gật đầu vâng dạ, bất đắc dĩ nói: “Mẹ, mẹ yên tâm, việc này bọn con sẽ lưu ý.” Xem tình hình này, muốn đợi ba năm là không được rồi. Trên lưng, mồ hôi lạnh dính vào quần áo, lạnh lẽo, cả người lạnh toát, vội vàng nói: “Mẹ, con muốn đi toilet.” Vội vàng chạy trốn.