XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
̉ tuổi vừa nghe cô tả lại tình trạng bệnh, đã hỏi: “Chu tiểu thư, cô kết hôn chưa?” Cô gật đầu: “Vừa mới kết hôn năm ngóa.” Nhớ tới Vệ Khanh, vẫn còn chưa nguôi giận. Bác sĩ cười cười, dẫn cô tới khoa phụ sản kiểm tra. Cô ngây ngốc hỏi người ta: “Bác sĩ, tôi bị bệnh gì sao?” chỉ bị cảm cúm mà thôi, uống thuốc là khỏi, không phải sao? Vì sao lại còn phải kiểm tra? Trong đầu tự nhiên lại liên tưởng tới bệnh máu trắng, bệnh tim hay bệnh di truyền gì đó thường thấy trên tivi…
Bác sĩ kia lắc đầu cười khẽ: “Chu tiểu thư, cô đã có thai, đã được gần hai tháng, về sau cần chú ý chăm sóc sức khỏe. Xem bản xét nghiệm của cô, bị thiếu máu, nên ăn đồ bổ máu. Tôi kê cho cô thuốc dướng thai, cô nhớ uống thuốc đúng giờ…”
Bác sĩ đẩy gọng kính mắt vàng chói, mỉm cười: “Chu tiểu thư, không có chuyện gì là tuyệt đối cả. Xin hỏi hai người dùng thuốc tránh thai khẩn cấp hay là loại khác?” Cô nói, ngay từ đầu đều uống thuốc đều đặn, nhưng về sau sợ bị tác dụng phụ, nên đổi sang dùng áo mưa… nói tới đây, mới nhớ ra, hơn một tháng trước, không phải đúng lúc Vệ Khanh khuyên cô ngừng uống thuốc sao?
Giống như đổ thêm dầu vào lửa, chuyện ảnh chụp tai tiếng còn chưa tính sổ với hắn, giờ lại thêm chuyện có thai! Bỗng nhiên cô cảm thấy uất ức vô cùng, kinh hãi đi ra khỏi bệnh viện, mờ mịt nhìn biển người, trước mắt là người người qua lại vội vã, không ai ngẩng đầu lên liếc nhìn cô một cái, cô đi mà không có cảm giác. Đứa bé xuất hiện, không hề nằm trong dự tính của cô. Cô cảm thấy sợ hãi, bất an, tâm trạng rối như tơ vò, muốn khóc to cho thỏa.
Nhưng đứng trước cửa nhà, nhìn nơi quen thuộc vô cùng ấy, lại không thể khóc nổi. Tuổi mười chín có thể khóc to cười lớn đã trôi qua rất lâu, hiện giờ cô đã vợ hắn, trong bụng còn một đứa bé chưa chào đời. Bỗng nhiên, cô cảm nhận được gánh nặng trên vai, làm gì cũng phải có trách nhiệm với gia đình. Trong lúc cô còn chưa chuẩn bị sẵn sàng, núi Thái Sơn đã đè nặng lên vai.
Cô mờ mịt không biết phải làm sao, một mình bất lực đau khổ. Đối với Vệ Khanh, ngoài tức giận chuyện bên ngoài, còn có oán hận sâu đậm. Hiện giờ nên làm thế nào đây? Chẳng lẽ lại bỏ đứa bé? Cô vùi đầu vòng trong chăn, mái tóc lạnh lẽo, bên khóe mắt, nước mắt vẫn còn chưa khô. Cô mới hai mươi mốt tuổi, chưa từng nghĩ rằng sẽ làm mẹ trẻ con nhanh như vậy. Còn Vệ Khanh, bọn họ có thể cùng nắm tay nhau tới già hay không? Hai mắt đẫm nước, chẳng có chuyện gì có thể xác định rõ ràng.
Hôn nhân và tình yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Cô vừa tức vừa hận, lẳng lặng lấy vali ở góc nhà, khóa cửa rời đi. Thời tiết âm u, tầng mây chất chồng trên đỉnh đầu, nhưng không giống như sắp mưa, thời tiết mơ hồ như vậy, cũng giống tâm trạng cô lúc này. Ngã tư đường phồn hoa náo nhiệt, xe chạy nhanh như ngựa, cây hòe thụ đã trổ những tán lá non mơn mởn, hoa nở đón gió. Mà cô cô đơn đứng ở giữa chốn hồng trần, giống như không nơi nương tựa.
Đang sắp xếp công việc với cấp dưới, Trần Lệ Vân thấy trên điện thoại hiển thị tên người gọi, tuy hơi bất ngờ, nhưng vẫn nghe máy : “Chu Dạ, có việc gì thế?” Chị nói chuyện hay làm việc đều thẳng thắn dứt khoát, lời ít ý nhiều. Chu Dạ nghẹn ngào nói: “Chị dâu, em không có nơi nào để đi, chị cho em ở tạm vài ngày được không?”
Cô không muốn nhìn thấy Vệ Khanh, ít nhất là trong vài ngày. Cô cần tìm một nơi yên tĩnh, suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện. Lẽ ra nơi tốt nhất là Vệ gia, thuận tiện tố cáo tội lỗi của Vệ Khanh. Nhưng rồi cô nghĩ, không nên vì chuyện của bọn họ mà khiến người lớn trong nhà lo lắng.