XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
hài nhi cũng được sinh ra, một tiểu nam hài khô quắt như một con khỉ con, nhưng ta còn sống.
Trình Dục Chi lo liệu cho mẹ con ta xong liền ngã lăn xuống đất hôn mê bất tỉnh. Hay thật, lại để cho vị sản phụ mệt nhọc là ta đây phải tiếp cho hắn chút nội lực, lới lay tỉnh hắn được.
Hắn vừa tỉnh lại liền ôm lấy ta bắt đầu khóc lóc ” Bảo bối, bảo bối. Ta rất sợ ngươi sẽ rời bỏ ta, ngươi mà có chuyện gì ngoài ý muốn, ta cũng không sống nổi” Hắn khóc lóc y như một đứa trẻ con trong một lúc rất lâu.
Sau này hắn mới nói cho ta biết, mấy tháng kia hắn cũng thật sợ hãi, nhưng cố nén. Hắn không dám dùng thuốc sẩy thai, đành phải cùng ta vận động, hy vọng ta có thể sinh non một cách tự nhiên, không ngờ được là đứa bé này lại bám vào mẹ chắc như vậy. Đến lúc lên đảo này, hắn đã chuẩn bị tốt tinh thần, nếu sống thì sống cả hai, nếu chết thì cả hai cùng chết. Ông trời còn thương, cuối cùng cũng đi qua nổi.
Hóa ra mấy tháng nay hắn cứ nheo nhẻo nói rằng không có việc gì, là lừa ta. Nghĩ lại chút nữa cái mạng nhỏ của mình cũng không còn, ta bắt đầu nổi giân, có điều thấy hắn khóc lóc thảm thiết như vậy, nắm tay giơ lên của ta thế nào cũng không hạ xuống nổi. Thôi đi, thế nào đi chăng nữa, không phải ta vẫn còn sống hay sao.
Lúc thuyền đến đón bọn ta, thấy thừa ra một đứa trẻ. Trình Dục Chi nói nhặt được ở trên đảo, hắn chuẩn bị thu dưỡng làm hài tử. Người trên thuyền cũng chẳng nghi vấn gì, thản nhiên tiếp nhận chuyện này. Thật không công bằng. Tại sao ta nói thật thì không ai tin, mà hắn nói dối trắng trợn như vậy cũng chẳng ai hoài nghi.
Sang tháng, có một ngày Trình Dục Chi cùng ta đi tản bộ trên sàn tàu. Đi đến bên ngoài phòng bếp, lại nghe trộm thấy tiếng của hai tên tạp dịch đang bàn tán với nhau.
Giáp nói : ” Trình tiên sinh thật đáng thương. Cứ thế bị cái tên ma tinh kia chiếm giữ.”
Ất nói : “Cũng không phải đâu, mấy tháng trước thấy Trình tiên sinh bỏ chạy bị hắn đuổi theo, không ngờ là vẫn bị bắt được”
Giáp nói : “Trình tiên sinh là một người tốt như vậy, cuối cùng lại dính dáng với cái tên ma tinh bất nam bất nữ, cũng không có được con cháu lưu hậu, chỉ có thể nuôi một đứa con nuôi để truyền thừa hương khói. Ông trời cũng thật bất công mà.”
Ất : ” Haizz”
????????
Ta căm tức nhìn Trình Dục Chi, hắn liền ôm ta vào lòng nói : ” Bảo bối, ta vừa nghĩ ra một cách để phát tài, nàng có muốn nghe không ?”
Ta lập tức quên không nổi giận, hưng phấn hỏi : ” Là cái gì ? Nói mau, nói mau ?”
Hắn nói : ” Nàng thử nghĩ mà xem, nàng tùy tiện dạy ta chiêu thức Lăng Ba Vi Bộ, ta tùy tiện luyện một chiêu đã có trình độ như thế này, nàng chỉ cần viết lại mấy bí kíp võ học, khẳng định là có thể bán được vô khối tiền.”
Ánh mắt ta lập tức sáng trưng lên như đèn pha, đúng vậy, tại cái đại dương mênh mông vô bờ này, ta muốn kiếm tiền cũng không có chỗ mà đi, rảnh rỗi như vậy ngồi viết sách, chờ lúc trở lại trên đất bằng có thể đưa ra nhà in. Vì thế, ta bắt đầu viết sách, mà Trình Dục Chi thì phụ trách dưỡng dục hài tử.
Trên đường trở về, ta đã viết xong một cuốn sách, lúc ta vừa đặt dấu chấm cuối cùng, ngẩng mặt lên, chỉ thấy thuyền đi qua một hòn đảo nhỏ, trên đảo nở đầy Hướng Nhật Quỳ ( hoa hướng dương), ta không suy nghĩ gì lập tức đặt bút viết mấy chữ ” Quỳ Hoa bảo điển” lên bìa, coi như làm kỷ niệm.
Trình Dục Chi nói, vật hiếm mới quý, cho nên quyển sách này chỉ in có mấy chục bản, ta ra lệnh cho Cái Bang truyền bá rộng rãi trên giang hồ, cuối cùng bán với giá trên trời, cuốn sách này năm đó trở thành bestseller. Chuyến này ta lời to, bạc chất đầy nhà. Đấy là chuyện về sau.
Chúng ta đi cũng phải gần hai năm, cuối cùng chở về Đại Minh đầy một thuyền toàn kỳ trân dị bảo, được dân chúng nhiệt liệt hoan nghênh. Người nhà ta nhận được tin cũng vội vàng chạy tới.
Chúng ta phải qua giao hàng cho hoàng thượng, ta chọn một số đồ đáng giá kêu hoàng thượng ban thưởng cho ta, toại nguyện rồi mới vui vẻ đi ra. Bởi vì Trình Dục Chi không có chức quan, cho nên ôm hài tử về nhà trước. Đến lúc ta về nhà, đã phát hiện hắn bị người nhà Mộ Dung bao vây xung quanh.
Cha ta nổi giận quát hắn : “Tiểu tử họ Trình kia, chuẩn bị chịu chết đi” Nói xong rút kiếm chỉ vào hắn.”
Cục cưng đã được hơn một tuổi, liền bi bô chỉ vào người cha ta kêu ” Người xấu, người xấu”
Trình Dục Chi vội ngăn nó l
ại : ” Cục cưng, không được vô lễ với ngoại công”