XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
r />
Hơn bao giờ hết, lúc này tôi rất muốn biết tình cảm của hắn với tôi là như thế nào?
- Tôi nghĩ tôi đã từng nói với em rồi mà!
Có sao?
Hắn đã từng nói với tôi sao?
" Phải!"
Tôi đã từng hỏi hắn một câu như vậy lúc ở bệnh viện. Và câu trả lời của hắn là:
" Cô đáng sao?"
Rốt cuộc đối với hắn tôi cũng chẳng là gì cả.!
Đau! bây giờ với tôi chỉ có một cảm giác " rất đau"!
- Chuyện tối qua.......
- Quên đi!......
Tôi ngắt lời hắn vì tôi sợ rằng hắn sẽ nói xin lỗi tôi vì lúc đó hắn say nên... không tự chủ được mình.
Tôi sợ ! Tôi sợ phải nghe lời nói đó phát ra từ miệng hắn.
- Cứ xem như là chưa từng xảy ra chuyện gì!
Tôi nói rồi đứng dậy đi luôn vào nhà tắm.
- Cám ơn!
Lạnh lùng- Tôi lại thấy tim mình thắt lại.
"Anh có thể không nói gì mà. Tại sao lại thốt lên hai từ cám ơn vô tình vậy chứ?"
Bất động 1s, tôi lại bước tiếp vào nhà tắm.
Nước từ trên cao chảy xuống hòa lẫn với những giọt nước mặn đắng trên mặt tôi......
CHẠP 29:
Tôi trầm mình trong nước để "hòa tan" đi những xúc cảm trong lòng, khá lâu mới ra ngoài.
Vắng Tanh:
Hắn lại đi đâu rồi.
Hôm nay là chủ nhật, chắc lại đi hẹn hò với cô ta rồi.
Với lấy cái khăn choàng vào cổ, tôi tản bộ ra ngoài.
******************************
Làn sương sớm se lạnh của vùng đất Đà Lạt bao phủ khắp các con đường dù đã qua 8 giờ sáng.
Những tia nắng còn yếu ớt len lỏi tìm đến muôn đóa Dã Quỳ vàng tươi đang ôm ấp giọt sương còn chưa vội tỉnh giấc.
Gió lay khẽ, đâu đó phảng phất mùi gỗ thông nhè nhẹ.
Trước đây, những lúc không vui tôi chỉ cần tản bộ thế này, giữa thiên nhiên tĩnh lặng, sẽ thấy không sao nữa.
Nhưng sao giờ đây, càng lúc tôi lại càng thấy mình tệ hơn nhiều. khi cứ nghĩ rằng , có lẽ một nơi nào đó, cũng phong cảnh hữu tình thế này, hắn lại cùng người ta tay trong tay.
"Phong cảnh hữu tình, nhưng lòng người lại buồn rười rượi."
Tình yêu?
Rốt cuộc tình yêu là gì mà lại làm cho con người ta đau khổ như vậy?
Nắm lấy không được nhưng buông tay không dễ?
Tôi cứ thế, bước chân đi vô hồn không định hướng.
******************************
Tôi về nhà khi màn đêm đã buông xuống khá lâu.
Trong nhà vẫn tối om, hắn vẫn chưa về.
" Anh đúng là đồ xấu xa mà! Không ngờ anh vẫn có thể vô tư mà đi chơi tới tận giờ này"
Tôi bực bội ngồi xuống sofa.
"Bộp"
Tôi vừa chạm phải vật gì đó làm nó rơi xuống đất.
" Là gì đây?"
..hãy nhớ yeugiaitri.mobi và giới thiệu cho mọi người nữa nhé..
Một cái hộp nhỏ nhỏ xinh xắn, trông cứ như là hộp đựng đồ trang sức. Tò mò tôi mở ra xem và....
Không lầm! Nó chính là nữ trang, chính xác hơn là một chiếc nhẫn bạch kim.
- Này ! Sao cô tùy tiện chạm vào đồ của người khác vậy hả?
Hắn không biết xuất hiện từ lúc nào, giật phăng cái hộp trong tay tôi , giận dữ. Rồi bỏ đi một mạch vào trong phòng.
- Làm gì mà dữ vậy? Anh tưởng tôi thích động vào đồ của anh lắm à?
" Cái đồ chết bầm! Sao lúc nào anh cũng như thế với tôi hả?"
Ôm một cục tức, tôi cũng bỏ vào phòng mình, lấy cái gối mà tưởng tượng ra hắn - đánh túi bụi rồi lại....... khóc một mình. và chẳng thể nào chợp mắt.
***************************
Sáng hôm sau.
Hậu quả của cả đêm không ngủ được, tôi đến công ty trong tình trạng .... vô cùng tệ.
Tôi nghĩ vậy vì thấy ai cũng nhìn tôi với ánh mắt... "thương hại".