n chú ạ.- Gửi tiền cho bác tài xong xuôi nó mở cửa xe bước xuống.
- Hơ...
Suýt chút nữa thì thùng đồ trên tay nó rớt xuống, ngôi nhà này sao mà kết cấu lạ quá vậy???Không nhiều tầng như nơi nó và Trang ở nhưng nơi đây lại rộng khủng khiếp, bao quanh là cánh đồng cỏ lau cao ngang người.
Tin...
Vi nhấn chuông chờ đợi, nhưng mãi chẳng thấy ai ra mở cửa, nó bèn đánh bạo lấy chìa khóa mà Trang để ở trên bàn ra mở cửa.
Bên ngoài nhà là một màu trắng toát nhưng bên trong tất cả mọi thứ đều màu đen, khiến nó có cảm tưởng rằng chẳng có tia sáng nào có thể lọt vào đây, giống như một thế giới riêng bị cô lập...Thật đúng là không thể hiểu nổi, Minh Anh khó hiểu ra sao thì nơi anh ấy ở khó hiểu y như thế...
Mò tay bật cái nút mà nó nhầm tưởng là công tắc, nước từ trên phun xuống bất ngờ làm người nó ướt nhẹp, vừa tức vừa ngao ngán, Vi ngưng ngay ý định ấn lung tung, ai mà biết được còn những gì đợi nó???
Đặt thùng đồ vào cái nơi khô ráo nhất, Vi lọ mọ vào phòng tắm lau khô tóc.Không biết anh Minh Anh đi đâu mà lại chẳng có ở nhà, từ hôm qua tới giờ nó chưa gặp anh...
Bước thận trọng lên cầu thang, nó muốn tìm chút ánh sáng từ ban công bởi mọi thứ tối om om làm nó ngột ngạt.
Một căn phòng mở hé, sáng một vệt nhỏ qua khe cửa, Vi không cưỡng nổi sự tò mò, nó đẩy cửa...
Ánh sáng đột ngột đập vào mắt khiến nó phải đưa tay lên che mắt vì chói, từ nơi này có thể nhìn bao quát cả cánh đồng cỏ lau rộng mênh mông dưới kia, và rồi mắt nó cũng phải dừng ở chiếc giường màu đen ở ngay bên cạnh những ô kính.
Anh Minh Anh đang ở nhà và anh ấy đang ngủ.Nó bước đến thật gần, trên môi nở một nụ cười, dưới ánh sáng lấp lánh thiên thần của nó như tỏa ra vầng hào quang nhè nhẹ, anh thật hoàn hảo, hoàn hảo tới mức khiến nó tự ti...
Đặt tay anh vào trong chăn, Vi lặng lẽ ra ngoài...
******
Dừng chân ở căn bếp đầy đủ tiện nghi, nó nhìn đống máy móc lắc đầu, không phải Vi chê hiện đại mà là vì nó không biết sử dụng những thứ đó thế là đành xắn ống áo, đeo tạp dề...
Tranh háo hức chờ đợi phút giây được thấy mẹ, nó nhìn chăm chú vào những hành khách đang bước ra rồi mỉm cười thật tươi khi thấy một người phụ nữ ăn vận sang trọng, khuôn mặt phúc hậu tiến tới:
- Mẹ ơi, con ở đây!
Ôm chầm lấy mẹ, nó thì thầm:
- Con nhớ mẹ quá.Hi
- Thật không?Vậy chứ mẹ bảo ai sang bên đó thăm mẹ mà không chịu ấy nhỉ?
- Hì, con sợ làm phiền mẹ mà, thôi để con đưa mẹ về.
Ngồi trên xe, Trang cứ líu lo mãi không ngừng kể đủ thứ chuyện khiến mẹ nó phải phì cười.
- Thu mua cổ phiếu tiến hành tới đâu rồi con?
- Dạ, ừm, được 40% rồi ạ.- Giọng Trang chậm lại, nó sợ mẹ hỏi tiếp.
- Như thế là còn 15 % nữa, sao hai đứa không mua luôn đi?
- Số cổ phần ấy không mua được...
- Vì sao?
- Vì anh Bảo Anh đang nắm giữ nó và anh ấy không muốn bán cho chúng ta?
- Bảo Anh?Không phải rất thân với con với Minh Anh à?Ta nghĩ nó sẽ chẳng ảnh hưởng gì đến tập đoàn của gia đình cậu ta nếu bán số cổ phiếu đó đi.
- Ừm, con cũng không biết.
Mặc mẹ chìm trong những ưu tư, nó cũng nén buồn, dõi mắt về phía trước.Hơn ai hết Trang biết anh Bảo Anh làm thế là vì Vi, anh ấy đang ép anh trai nó phải buông tay Vi.Nó thấy đau nhói khi nghĩ tới đó, dù gì anh MInh Anh cũng sẽ không làm theo những gì anh Minh Anh muốn, nó tin là nó hiểu tính cách anh trai mình...
- Mình đi đâu đây con?- Mẹ cất tiếng hỏi làm nó giật bắn mình.
- Về nhà ạ.
- Mẹ muốn tới chỗ Minh Anh.
- Để mai cũng được mà mẹ, mẹ cứ về nhà nghỉ ngơi, nếu cần con sẽ gọi anh ấy tới...- Nó lúng túng, thôi chết rồi, mẹ mà tới nhà anh ấy bây giờ là kế hoạch sắp đặt cho hai người đó của Trang cũng đi tong luôn...
- Mẹ cũng không mệt, con cứ đưa mẹ tới đó đi, lâu rồi chẳng thấy nó hỏi han gì tới bà mẹ này, về nước nó cũng không thèm ra đón.
- Dạ...- Trang cười mà như mếu quay xe...
- Mum...mum...Vừa rồi!- Nó đậy nắp nồi súp lại một cách hài lòng, xong quay qua đổ khoai tây chiên ra dĩa.
Bởi chú tâm vào việc dọn thức ăn nên Vi không để ý anh Minh Anh đã xuống nhà từ rất lâu và đang đứng lặng ngắm nó.
- Anh dậy rồi à?- Không cần quay lại nhìn nó cũng đoán ra được người đang bịt mắt mình là ai.
- Em tới lâu chưa?- Anh thả tay, hôn nhẹ lên tóc nó.
- Cũng được một lúc rồi.Hì, giờ thì xê ra để em bưng đồ ăn nào.
Vi đang trông chờ anh xắn tay áo giúp m