XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
đều không dám lại gần, nhưng những lúc quan trọng, anh ta đều nhón chân, nghển cổ lên, cố gắng nhìn vào bên trong. Đợi cho mọi việc xong hết, anh ta lại trở về góc quen thuộc của mình, thản nhiên ngồi đọc sách.
“Mạc Ngôn Hy, anh ấy sợ lại gần mình rồi.”
Suy nghĩ này làm Mễ Bối rất đau khổ. Mạc Ngôn Hy có lý do của mình, anh ta nói bây giờ Mễ Bối quá yếu.
- …?
Giải thích kiểu gì vậy?
- Ừm… Chỉ cần lại gần em, anh sẽ không kiềm chế được mà đánh em một trận! Ai bảo em ngu thế, tự dưng đi nhận lấy tia sét đó! Ngu như heo ấy, cứ nghĩ đến là anh lại tức! Vì vậy, tốt nhất là anh không lại gần em. Em yếu quá, chỉ sợ không chịu nổi một đấm!
Mạc Ngôn Hy ra vẻ hung hăng nói.
Giải thích như vậy cơ bản là chấp nhận được.
Nửa tháng sau, Mễ Bối đã gần khỏe hẳn, nhà họ Mạc tổ chức một buổi đón rước long trọng, đưa cô từ bệnh viện về nhà. Sau khi xuất viện, cô vẫn được “nhồi” cho vô số đồ ăn bổ dưỡng.
- Hì hì, Mễ Bối, cô sắp nặng bằng tôi rồi đấy!
Mạc Ngôn Hy trêu đùa.
- Này, cô dạo này sao thế, đen sì sì, lại còn béo nữa, gả cho ai được bây giờ?
Anh ta lại còn lắc đầu ngán ngẩm:
- Vừa đen vừa béo lại câm nữa, cô hết thuốc chữa rồi.
- …!!!
Mễ Bối nghe những lời này, giật mình hoảng hốt, bỏ chạy về phòng soi gương.
Bà Mạc nhìn dáng vẻ tất tả của cô, không nén nổi cười. Thực ra, sau một thời gian bồi dưỡng, Mễ Bối đã khỏe lên rất nhiều, còn hồng nhuận hơn trước nữa, thân hình vẫn thon thả nhưng không mất đi vẻ khỏe mạnh, so với dáng vẻ yếu ớt gió thổi cũng bay trước đây thì hoàn toàn khác hẳn. Mễ Bối giờ như một đóa hoa đang nở rộ, một đóa hoa đang ở thời kỳ đẹp nhất của đời hoa.
Mỗi lần Mạc Ngôn Hy nhắm mắt lại, cảnh tượng Mễ Bối vừa chân thành vừa nghiêm túc nói ba tiếng em yêu anh lại hiện ra trước mắt.
Vừa đau lòng lại vừa chua chát.
Vì vậy, anh ta không thể không xử phũ cô, để cô thôi không còn đặt hy vọng ở mình nữa.
Mễ Bối đã đi học trở lại, nhưng Mạc Ngôn Hy thì đã thay đổi. Ngay ngày đầu tiên anh ta đã tuyên bố trước toàn trường, người nào còn gán ghép anh ta và Mễ Bối là một đôi, người ấy sẽ chết chắc. Giờ lên lớp, chỉ cần Mễ Bối bất cẩn chạm phải Mạc Ngôn Hy một cái là anh ta sẽ nổi giận đùng đùng, nhảy dựng lên quát:
- Có phải cô muốn chết không? Đã bảo đừng đụng vào tôi rồi mà lại!
- …
Mễ Bối oan ức ngước mắt nhìn Mạc Ngôn Hy, đôi mắt trong sáng của cô lúc này ngập tràn vẻ thương tâm.
- Nhìn cái gì mà nhìn! Cô có biết cái đồ câm như cô rất là vô vị không!
Mạc Ngôn Hy tàn nhẫn đay đi đay lại chữ “câm”, cuối cùng cũng bất nhẫn không dám nhìn thẳng vào cặp mắt đang ngân ngấn nước kia, gục xuống bàn, lăn ra ngủ.
Không ai biết rằng Mạc Ngôn Hy đang nhắm chặt mắt, cố ngăn không cho nước mắt chảy ra. Có người bắt đầu xì xào bàn tán, họ tìm một nơi Mạc Ngôn Hy không nghe thấy mà mắng chửi sau lưng:
- Tên Mạc Ngôn Hy đó thật đáng ghét! Chỉ biết bắt nạt người khác! Cậu xem Mễ Bối thật đáng thương! Hồi trước hắn ta còn xem cô ấy như bảo bối trên tay, từ sau khi cô ấy bị thương, hắn liền trở mặt vô tình ngay!
- Thì đó! Đúng là đồ vô ơn, hắn không nghĩ xem ai đã xả thân cứu hắn nữa!
- Phải, phải! Mỗi lần bắt gặp ánh mắt đáng thương của Mễ Bối là tớ lại muốn lao đến bảo vệ cô ấy!
Câu nói cuối cùng, không hiểu vì sao lại lọt đến tai Mạc Ngôn Hy. Trưa hôm ấy, anh ta đánh cho cậu sinh viên nói câu đó một trận bán sống bán chết, vừa đánh vừa mắng chửi:
- Mày có tư cách gì mà bảo vệ Mễ Bối? Mày xứng không?
—
Vương Tử lại gần Mễ Bối, cúi đầu, cầm tay phải cô lên, khom người đặt lên đó một nụ hôn nhẹ…
…
Buổi chiều lên lớp, Mễ Bối thấy mặt Mạc Ngôn Hy sưng vù lên, thì lo lắng vô cùng, vội vội vàng vàng lấy khăn tay ra, đến phòng y tế xin một cục đá, cầm tới chườm vết thương cho anh ta.
Vì quá đau lòng và lo lắng, nên cặp môi mỏng của cô khẽ rung lên, cánh tay trắng muốt mềm mại, bị đá lạnh làm cho đỏ ửng lên, nhưng cô vẫn kiên quyết giữ chặt cục đá, động tác rất nhẹ nhàng như sợ làm Mạc Ngôn Hy bị đau…
- Cô làm cái gì vậy! Đừng có đụng vào người tôi! Đã bảo bao nhiêu lần rồi!
Mạc Ngôn Hy cuối cùng cũng phát cáu, anh ta thô lỗ hất văng tay Mễ Bối ra, cục đá bay khỏi tay cô, rơi xuống đất.