n thân của nhau mà tại sao Bảo Anh còn làm khó Minh Anh như thế đúng không?
- Dạ...Anh Bảo Anh không phải là típ người thích cạnh tranh...
- Con hiểu nó quá nhỉ?...
-...
- Phải, thằng bé không thuộc típ đó...Lí do là vì con đấy Tường Vi.
- Con???- Nó ngờ vực chỉ tay vào chính mình.
- Vì Bảo Anh có tình cảm với con.
Mẹ Minh Anh đứng dậy từ lâu rồi mà nó vẫn cứ ngồi bất động, vì nó ư...???
- Bác không ở thêm nữa ạ?
Vi hơi buồn, thật sự nó không muốn chia tay bác gái một chút nào, mấy tuần vừa qua nó đã rất vui và nhờ bác nó tạm quen những lúc không có anh ở bên...
- Ta vẫn còn công việc ở bên đó nữa mà, ở đây mọi thứ đã ổn.Xem như chuyến đi này không uổng vì cuối cùng ta cũng có con dâu...
Đang ngượng ngùng chưa biết nói sao thì Trang cười tươi:
- Khiếp, thế này thì họ lại tưởng mẹ với Vi là hai mẹ con mất thôi, hì hì, thôi, mẹ vào đi, trễ rồi kìa...
- Con bé này...- Bác véo má đứa con gái một cách hiền từ rồi kéo va li.
- Chào hai đứa, mẹ đi nhé!
- Cháu chào bác.
- Con chào mẹ.
...
Về đến nhà, bầu không khí tĩnh lặng và hiu quạnh như nhuốm trùm lấy nó, sao mà nó lại thấy vắng vẻ thế này...?
Mở cửa bước chân vào phòng Minh Anh, một mùi hương nhè nhẹ của hoa thủy tiên thoảng quanh, nỗi nhớ lâu ngày bị kìm nén bất giác ùa về, nó mong anh, nhớ anh tới quay quắt thế mà anh lại chỉ im lặng, không một cuộc gọi nào từ ngày sang đó, 2 tuần rồi chứ có phải ít ỏi gì...
Chạm tay lên bất kì đâu, nhìn tới bất kì nơi nào, hình ảnh anh cũng hiện lên trước mặt nó...Có lẽ là sai lầm khi nó bước chân vào đây...
Tin...Tin...Tin...
Cạch...
- Cậu chưa về sao?- Mở cửa nó ngạc nhiên nhìn Trang...
- Hì, về rồi lại có người nhớ anh zai tớ khóc một mình à?
Cô bạn nháy mắt cười trêu nó...
- Tớ mà thèm...
- Vậy chứ sao mắt cậu lạ đỏ thế nhỉ?
-...
- Thôi, không trêu cậu nữa, không lại bảo tớ bắt nạt, mình đi chơi đi...
- Đi đâu?- Nó nheo mắt hỏi...
- Hì, tới nơi rồi biết.
...
Chiếc xe lao vụt đi rồi dừng lại ở trung tâm thành phố, màu đèn bar đập vào mắt, nó ngoảnh lại nhìn Trang như để chắc chắn...
- Chơi ở đây á?
- Ưh.
Gật đầu, cô bạn kéo nó vào trong. Ồn ào bởi thứ gọi là âm nhạc thời thượng, tất cả đều lắc lư quay cuồng, Vi thấy chóng mặt...
- Đợi tớ một lát nhé!- Trang nói lớn...
Cô bạn đi rồi, nó một mình mò mẫm lại quầy rượu, nơi duy nhất mà theo ý nghĩ của nó lúc đó là ít người và sáng sủa...
- Em đi đâu đấy?
Vi giật mình ngoảnh lại khi tên con trai đó chạm tay lên vai nó...
- Xin lỗi, buông tay của anh ra đi.
- Thôi nào cô bé, ra đây chơi với anh nhé?- Hắn cười sặng sặc, tiến lại gần hơn.
Nó bấn loạn và hoang mang...
- Anh không bỏ tay ra tôi sẽ hét lên đấy...
- Em cứ hét thử xem nào...
Chẳng nói thêm gì nữa, hắn ôm chặt lấy nó, đôi môi dịch dần về khuôn mặt Vi, nó cố sức thoát ra nhưng bàn tay hắn rắn chắc quá...
- Buông ra...- Vi hét lên.
Xoảng...
Máu chầm chậm chảy...trên khuôn mặt hắn...và hắn ngã xuống...Mặt Vi tái mét...
- Cậu không sao chứ?- Trang thả chai rượu xuống lo lắng.
- Hãy xử hắn đi.- Quay qua hai người bên cạnh, giọng cô bạn nó lạnh băng, đôi mắt hiện rõ sự tàn nhẫn...
Tên đó bị kéo lê ra ngoài, đôi môi nó chợt run rẩy, dù hắn có lỗi với nó nhưng không cần phải mạnh tay tới thế...
- Cậu...cậu...- Gần như hoảng loạn, nó lắp bắp, cô bạn hiền lành và dịu dàng mà nó quen đây sao?
- Cậu không sao thì tốt rồi, xin lỗi, thôi, tớ đưa cậu về...- Tảng lờ như không thấy thái độ của nó, Trang điềm tĩnh...
-------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.Yeugiaitri.Mobi. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.Yeugiaitri.Mobi – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động...!
-------------------------
Ngồi trong xe, mắt nó nhìn thật lâu sang người bên cạnh, nó quen Trang qua mạng, tính tình hòa đồng và khá hợp đã khiến hai đứa sớm kết nhau.Trong tiềm thức của nó, cô bạn là một mẫu hình hoàn hảo của sự đoan trang, hiền thục... nhưng tới giờ phút này thì nó không còn chắc về điều đó...Con người của cậu ấy cũng khó hiểu y như Minh Anh vậy...