XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
hơn.
- Hơ!!! – Bé chưng hửng – Mà này, ai cho you thay đồ tui thế hả??? – Bé cáu lên khi nhận ra bộ đồ bé đang mặc là của….. hắn.
- Hok cóa! Tui nhờ chị hàng xóm wa thay đồ cho you đó. Ai lại tranh thủ cơ hội như thế bao giờ…. You nóng lên vì lạnh như thế mà….- Hắn giải thích trong trạng thái… mơ mơ.
- Uhm! Vậy… cảm ơn you. Thật sự là tui đang rất mệt.
Hắn cười, nói nhẹ wa tai bé :
- Vậy ngủ đi. Mai còn đi học chứ?
- Ờ!
Bé gật đầu và cố rút sâu vào người hắn hơn… Cảm giác khi ở gần hắn ko lo toan muộn phiền thật dễ chịu với bé. Bé tin tưởng hắn…..
Câu nói của ba mẹ chìm vào wên lãng trong đầu bé…. Bé nhắm mắt ngủ.
Giấc ngủ có thể tốt hơn cho bé lúc này.
Sáng hum sau, bé đc hắn cho ăn 1 tô cháo thập cẩm cực ngon và bổ để tẩm bổ lại sức khoẻ sau trận mưa rào hôm qua.
- Ôi! Ngon ghê! Tui ăn nghen…- Bé nhìn tô cháo, cười tươi rói
- Ờ… Ăn nhìu vào…
Hắn nhìn bé ăn, bất giác mỉm cười. Hắn chợt nhìn xa xăm…….
“- Con hãy chuẩn bị tinh thần đón vợ sắp cưới của con đi.- Giọng bố hắn lạnh lùng nói.
- Sao cơ ạh!? Chẳng phải bố nói con sẽ đc tự do chọn người con thíck sao?
- Thời hạn đã gần hết rồi mà con có tìm đc đâu. Đứa này là con của ông bạn thân của bé từ hồi nhỏ.
Sắp đặt vì lợi ích công ty vậy sao ba?
- Con đừng nói bằng cái giọng đó. Ba mẹ đặt đâu con ngồi đó, đừng ồn ào nữa. ta nói rồi đó, con đừng nói nhìu.
- Ba…. “
Hắn cũng có 1 câu chuyện tương tự như bé….. Hôn nhân sắp đặt vì lợi ích 2 công ty.
Hắn bùn tình wa’ bỏ đi và gặp bé đúng lúc bé đang ngồi khóc như thế này…..
Hắn bất giác thở dài….. và thấy bé cũng đang buồn phiền chuyện gì đó. Hắn hỏi :
- Ủa? Sao vậy? Cháo ko ngon àh? Sao ko ăn nữa….
Bé ngập ngừng khó nói :
- Ơ! Tui có chuyện mún nói với you.
- Uhm!
- Có thể….. cho tui… ở nhà you đc chứ? Tui đang mún tránh ba mẹ mình 1 thời gian.
- Sao vậy? You có chuyện gì khó xử sao?
- Uhm! Nhưng you đừng hỏi… You đồng ý cho tôi ở đây chứ? – Bé hỏi lại hắn.
- Ờ! Tốt thui…. Tui rất vui… – Hắn nở nụ cười thích thú.
Cả 2 cùng cười…. Laị 1 ngày nữa cho những xuất phát sau này…..
Sau đó, hắn chở bé đi học , chiều qua nhà bé lấy đồ rồi cả 2 đi làm ở quán trà luôn….
Cả bọn ko biết hắn và bé ở chung, chỉ thấy lạ là trong 2, 3 ngày nay cứ thấy hắn và bé như hình với bóng… thân thiết với nhau hơn trước…….
Nhưng sắp có chuyện rắc rối xảy ra !!!
……….
Trưa hum đó, do bận 1 số chuyện nên mấy bé ko đến sân sau sớm đc. 15′ sau, mấy bé mơí hối hả chạy wa :
- Ác thiệt! Đói wa’…. Chắc bọn hắn đang rên chờ cơm.. – Hà Oanh cươì trêu.
Cả bọn phá lên cươì…..
- Ơ! Hình như bọn hắn đang nói chuyện gì đó có có liên wan đến bọn mình kìa…. – Bé nháy mắt, thông báo vơí cả bọn.
Vưà đến nơi, bé thấy cả bọn đang nói chuyện gì vui vẻ lắm, có nhắc đến tên mấy bé…. Tò mò…. >- - - <
- Đứng nghe lun hay vào đây! – Ngọc Anh hỏi.
- Nghe thử đi!! Coi thử bọn hắn nói gì????
Mấy bé đứng nép wa cưả bên cạnh, im lặng……
Trong này, bọn con trai ko biết mấy bé đã đến nên… (Mọi chuyện rắc rối rồi đây!!!)
Nhật Tuấn xoa xoa bụng , nhăn mặt :
- Trời ơì là trơì!!!!!! ĐÓIIIII…… Sao mấy bé chưa đến nhỉ???? Hix!!! Trễ wa’ rồi….
- Uhm đúng đó. Hay mấy pe’ bận nhỉ??? Tui cũng đói wa’.
Vũ Doanh mỉm cươì vỗ bộp vào vai hắn :
- Nè! Công nhận nhờ có ông mà bọn mình wen đc mấy pe’ nhé và còn đc ăn cơm trưa nưã.
Hắn lườm bạn :
- Nói gì thế , ông wen kệ ông, sao lại nhập chung bọn mình lại với nhau.?
- Vậy là ông wên lơì cam kết giưã bọn mình rồi chứ gì??? Hay để tôi nhắc lại hả? – Đại Thành chen ngang.
Hắn mỉm cươì :
- Cam kết là tôi giả vờ wen vơí Thiên Thanh, để đc bé ủng hộ nhìu phiếu hơn trong cuộc thi bầu chọn hotboy của trường mình nưã chứ gì? Và đc làm chủ sân chơi thể thao nưã chứ gì?
“HẢ??? HẮN NÓI SAO CƠ???? CAM KẾT…. GIẢ VỜ……. BẦU CHỌN…. LÀM CHỦ…..”
Bé đứng sững ngươì…… Tim như mún nhảy ra ngoài… Cú shock wa’ lớn vơí bé….
“Hắn đã lưà gạt mình sao??? “
- Đúng roài đó!!! Cũng may là ông nhớ đó… Ông làm tốt lắm..
- Mày đúng là giả cứ y như thật!!! – Minh duy cươì khảy.
Cả bọn cứ ngồi nói hết kế hoạch ra (Ngốc thế!). Còn hắn thì ngồi im, ko nói gì…..
Thật ra bọn hắn ko mún nhắc lại chuyện này, sợ mấy bé vô tình nghe thấy lại hỉu lầm. Nhưng mấy lần hỏi hắn có thật là mến bé ko thì hắn cứ giả lả ko ch