r />
Uyển nghi nuốt một ngụm khí lạnh ,nụ cười lúc nãy đang cứng đờ trên khuôn mặt.Một phần vì khẩu súng đang canh giữa trán.Phần còn lại là do cô nhìn thấy sự hiện diện của Thiếu Hạo.Sao Long Thiếu Hạo lại ở đây vậy nhỉ ?Cô đành phải bày ra khuôn mặt vô tội nhìn Hàn Tuyết :
- Tôi đến tìm Hàn Phong.Vô tình đi qua đây..
Hàn Tuyết hạ khẩu súng xuống không nhanh không chậm nói :
- Anh ấy không có ở đây.Tôi không biết anh ấy ở đâu.Vì vậy bây giờ cô có thể biến ra khỏi đây ngay lập tức.
Uyển Nghi vẫn không chịu bỏ đi mà hướng Hàn Tuyết nhỏ giọng cầu xin :
- cô là bạn thân của Hàn Phong sẽ biết anh ấy đi đâu mà.Làm ơn nói cho tôi nghe đi.Tôi...tôi đang mang thai đứa con của anh ấy.
Hàn Tuyết bật cười nhìn Uyển Nghi quát :
- Câm miệng đi.Tôi không phải là đứa con nít 3 tuổi mà có thể lừa gạt.Hàn Phong và cô đã cắt đứt quan hệ 3 năm nay .Tự nhiên cô xuất hiện nói là mang thai với anh ấy.Cô không có não à.
Uyển Nghi cúi gằm mặt nhưng đôi mắt lại lóe lên vẻ tinh ranh khó lường.Sau đó cô ngẩng đầu dậy nhìn Hàn Tuyết bày ra bộ mặt ủy khuất , từng giọt nước mắt như hạt châu rơi nhanh xuống khuôn mặt xinh đẹp :
- 2 tháng trước tôi có về đây gặp lúc hàn Phong đang say rượu nên...
Hàn Tuyết lẫn Thiếu Hạo sắc mặt trầm xuống cố gắng đè nén cơn tức giận.Bỗng tiếng kêu thảm thiết xé không khí vang lên khiến Hàn Tuyết quay lại gắt :
- Dừng tay lại chút đi.
Uyển Nghi cũng quay đầu lại nhìn một màn máu me tanh tưởi và tàn nhẫn kia cảm thấy đôi chân muốn ngã khụy trên mặ đất.Hàn Tuyết cố ngăn cơn tức giận nở nụ cười mỉa mai nói :
- Chuyện của 2 người tôi không cần biết.Bây giờ thì biến khỏi đây và ngậm miệng lại.Hiểu chưa ?
Uyển Nghi còn định mở miệng nói thêm thì bị giọng nói của Thiếu Hạo dọa muốn té xỉu :
- Biến.
Nghe thấy mệnh lệnh của Thiếu Hạo , Uyển Nghi không dám chần chờ mà xoay người bỏ chạy như ma đuổi.Hàn Tuyết cô còn có thể thương lượng nhưng gặp phải Long Thiếu Hạo thì cho cô 10 lá gan cũng chẳng dám cùng anh cò kè mặc cả.Đành tìm phương án khác thôi.Hàn Tuyết nhìn bộ dáng sợ hãi của Uyển Nghi cảm thấy hơi buồn cười.Cô quay sang Thiếu Hạo trừng mắt :
- Anh lợi hại như vậy sao không mở miệng đuổi cô ta đi giùm em.Phiền chết đi được nha.
Thiếu hạo lắc đầu :
- So đo với nữ nhân không phải là tác phong của anh.
Hàn Tuyết hừ lạnh ai oán rủa :
- Nếu cô ta không phải vị hôn thê của Hàn Phong có lẽ em đã giết từ lâu rồi.Không còn thời gian ở đó mà lải nhải gây sóng gây gió như thế đâu.
Thiếu hạo gật đầu đồng ý.Chỉ với tội danh gây đau khổ cho Thái Sinh muội muội bảo bối của anh thì cũng đủ cho cô ta phải chết 100 lần rồi nhưng nể mặt Hàn Phong anh không xen vào.Thôi thì chuyện ai nấy lo liệu.Trước tiên nhiệm vụ của anh là phải phụng bồi Lão bà tương lai đi ăn tối cái đã.
- Đi nào .
Hàn Tuyết ngẩng người hỏi :
- Đi đâu?
Thiếu Hạo bật cười nắm tay cô kéo ra ngoài không cho cự tuyệt rồi giải thích :
- ĐI ăn tối.
Hàn Tuyết không phản đối nhưng cô quay lại dặn dò Huyết Tinh cùng Khải Sâm đang đứng bên cạnh 3 tên súc sinh kia :
- Nung đỏ thanh chủy thủ rồi cắt...chúng đi.Rút hết gân tay , gân chân rồi cắt lưỡi đem ra đường cho bọn chúng tự sinh tự diệt.< DẤU 3 CHẤM CHẮC AI CŨNG BIẾT LÀ THỨ GÌ RỒI NHỈ ? BẠN NÀO CÓ ĐẦU ÓC ‘CHONG XÁNG’ HOK HIỂU THÌ PM CHO MÌNH.MÌNH GIẢI THÍCH RIÊNG VỚI NHAU HA.HIHI>
Huyết Tinh nhìn thoáng qua 3 tên mới vừa ngất xỉu vì lời nói của Hàn Tuyết thì nhẹ gật đầu :
- Vâng .
CHƯƠNG XV : BẤT NGỜ
Hàn Tuyết vừa làm bữa sáng xong thì Huyết Tinh xuất hiện.Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của anh khiến Hàn Tuyết nhíu mày hỏi :
- Có chuyện gì vậy ?
Huyết Tinh đứng đó cúi đầu trả lời :
- Tất cả kẻ thù của chủ tử đều mất tích hết cả rồi.
Hàn Tuyết đưa tay ra định cầm ly nước bỗng khựng lại giữa không trung một hồi lâu mới lấy lại được bình tĩnh lạnh giọng hỏi:
- Anh nghĩ là ai làm ?
Huyết Tinh lắc đầu bất lực.
‘Xoảng’ –Hàn Tuyết tức giận ném mạnh ly nước vào tường .Mảnh thủy tinh văng tung tóe trên sàn nhà :
- Đáng chết.Kẻ nào dám xen vào chuyện này vậy thì đừng trách ta độc ác.
Cả người Hàn Tuyết tỏa ra sát khí khiến Huyết Tinh lắc đầu không biết khuyên can thế nào.Lâu lắm rồi mới thấy cô mất bình tĩnh như vậy.Sau khi suy nghĩ cẩn thận , Hàn Tuyết hướng Huyết Tinh dặn dò:
- Anh cùng thập đại hộ vệ điều tra chuyện này nhưng....
Huyết Tinh khó hiểu hỏi :
- Nhưng cái gì ?
Hàn Tuyết mỉm cười quỷ dị :
- Khua chiêng gióng trống lên cho mọi người nhất là