XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ột vụ kiện quan trọng, lại rất khó, công ti muốn tìm người có năng lực để xử lí vụ này. Anh vừa kết thúc vụ trước nên có lẽ cô sẽ không phải tham gia, nhưng vẫn phải đi họp. Trước khi đi, cô tranh thủ qua văn phòng lấy một số tài liệu.
Trên đường lên văn phòng, ai gặp cô cũng mỉm cười, cúi chào một cách kính trọng. Nói trắng ra thì ai cũng kiêng nể cô. Sau khi tốt nghiệp cấp 3, cô đỗ thủ khoa tại một trường đại học luật danh tiếng. Trong vòng 2 năm đã hoàn thành chương trình của 4 năm học. Cô tốt nghiệp khi mới 20 tuổi. Vừa ra trường, cô xin vào công ti làm việc. Ban đầu vì cô còn quá trẻ, họ không nhận cô, cô đành đi thực tập tại một văn phòng luật sư tư nhân, xin làm thư kí. Sau một tháng, vị luật sư đó đã giới thiệu cô với công ti và cô được nhận sau khi chính thức đảm nhiệm một vụ kiện khó. Từ đó đến nay mới được bốn tháng nhưng tiếng của cô rất nổi. Rất nhiều người đến tìm cô xin tư vấn và họ luôn có một vẻ mặt thỏa mãn khi ra về. Mặc dù lúc đầu nhìn khuôn mặt cô ai cũng có ác cảm nhưng không phải vì cô xấu, trái lại, cô vô cùng đẹp. Mái tóc đen búi cao trang nhã. Khuôn mặt trang điểm nhẹ nhưng cô biết cách làm cho đôi mắt mình trở nên sắc sảo mặc dù bị ẩn sau lớp kính. Những bộ váy công sở luôn tôn lên cái dáng cao, khuôn người cân đối, thon thả. Nói chung qui một điều là, họ thấy cô rất đẹp nhưng cô không như người khác, chưa ai thấy được nụ cười trên khuôn mặt cô. Lúc nào họ cũng chỉ thấy cô có khuôn mặt lạnh băng, đủ lấn át tinh thần người khác. Dù không phải ai cũng thích khuôn mặt này nhưng ai cũng ngưỡng mộ “Ước gì mình được như cô ấy!” Vì cô vô cùng giỏi.
Bước vào văn phòng, với tay lấy tập tài liệu rồi ngồi luôn xuống ghế. Đang xem tài liệu bất chợt Anh lại nhìn ra cửa sổ. 4 năm rồi. Đã 4 năm trôi qua từ ngày đó. Giờ cô không còn buồn nữa, nhưng cô không thể mở lòng cho bất cứ ai thêm lần nào nữa, cô càng ngày càng trở nên lạnh lùng và khái niệm nụ cười hầu như không còn nữa. Cô học ngày học đêm, giờ thì kết quả đây. Cô là luật sư trẻ nhất trong các luật sư và cũng là một trong những người giỏi nhất. Có lẽ ông trời đã sắp sẵn truyện cô chỉ có thể có tiền tài danh vọng mà không có tình yêu thương.
Sau buổi họp của công ty cũng là lúc tan tầm, cô trở về nhà của mình. Cô hiện sống tại một khu chung cư cao tầng không xa công ty là mấy. Bước vào thang máy để lên nhà thì thấy có người trong đó, là Tâm và Khánh. Nhìn thấy cô, Tâm lập tức lên tiếng:
-A, Anh!
-Chào.
-Cậu này, lâu rồi không gặp, hôm trước định đi thăm cậu mà gọi điện đến không bắt máy, đến nhà thì không có nhà. May quá, hôm nay lại gặp.
-Ting..-Cửa thang máy bật mở. Anh bước ra ngoài, theo sau là hai người kia. Vừa đi cô vừa hỏi:
-Có việc gì không?
-À, là Khánh muốn thi đại học luật nên muốn đến nhờ cậu góp ý chút, nên thi vào khoa nào đủ khả năng.
Lấy chìa khóa trong túi sách, mở cửa ra. Mời hai người vào nhà, lại lấy hai cốc nước cam ra mời, xong đâu đấy cô ngồi xuống đối diện, hỏi Khánh:
-Cậu muốn học luật?
-Phải!
-Học môn này vất vả lắm, hơn nữa cần thêm trí nhớ tốt.
-Tôi biết.
-Được, vậy cậu nghĩ mình có thể thi được khoảng bao nhiêu điểm?
-Ừm, khoảng 23.
-Vậy thì tốt, cậu cứ về ôn thi cho tốt, mai tôi sẽ gửi cho cậu một số trường mà tôi cảm thấy tốt và một số khoa cho cậu tiện chọn lựa và đăng kí.
-Được rồi, cảm ơn.-Khánh cười.
-Không có gì.
Sau cuộc nói chuyện của hai người, Tâm đảo mắt một vòng quanh nhà của Anh, nói:
-Cũng đẹp nhỉ? đầy đủ chứ?
-Ờ..
-Bây giờ lương cao rồi, không phải lo gì nhé, mai chắc là báo sẽ đăng tin vụ kiện mới đó. Mà diện tích ngôi nhà này gấp đến 4,5 lần cái nhà trọ ngày xưa nhỉ?
-Ờ..
-Thích nhỉ, đi làm có lương hẳn hoi rồi thì thích. Tớ vừa đi học vừa tranh thủ đi làm, nhưng cái lương sinh viên thì chả đủ nuôi miệng, bao giờ cho hết hai năm nữa nhỉ?
-Hai năm nữa sẽ hết! -Anh nhìn Tâm nói.
-Ừ,ai chả biết thế.-Tâm thở dài, lại quay sang Khánh, trêu:
-Nè, bao giờ cho cậu ra trường để làm đám cưới nhỉ?
-Thì hơn tháng nữa.-Khánh cười, trêu lại Tâm..
-Không tính, còn đại học thì sao?-Tâm trề môi.
-Ha ha,…4 năm nữa đi.
-Lâu quá đi.-Tâm nũng nịu.
-Muốn cưới vậy rồi sao?
-Muốn rồi.
-Vậy về cưới luôn.
-Cậu đã đủ tuổi đâu!- Tâm chớp mắt đáng yêu.
-Thì cưới chui!- Khánh cười.
-Vậy…
-Đây là nơi hai người bàn chuyện đó hả?- Một giọng nói lạnh nhạt vang lên, cắt ngang lời nói của Tâm. Cả hai quay sang nhìn Anh. Nãy giờ hai người nh