XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
n qua đây dặn dò......và......còn đưa thuốc cho con Yến......không thể có chuyện đó được.......
Một đám giúp việc cùng ùa vào phòng ngủ, ngồi thụp xuống cả....ôm nhau nức nở......
- Sao lại thế được? Hôm qua tao vẫn còn nói chuyện với cậu ba.
- Sao ông trời bất công vậy? Cậu ba hiền lành thế cơ
mà...........thế mà bảo ở hiền gặp lành........
- Tao thương cậu ba lắm......tao nhớ cậu ba........
- Lúc nào cậu ba cũng dịu dàng với mọi người......làm sao đây.......cậu ba không thể chết thế này được......
- Cậu ba......cậu ba ơi..........
Như đứng dậy, loạng choảng suýt ngã......
- Im ngay! - Như hét lên.- CHúng mày đang làm gì thế hả? HẢ?????
- CHị......chị Như.......cậu ba......
- CHúng mày điên cả rồi sao? Đứng lên đi. Cậu ba chưa chết. Cậu ba không thể chết được!
Đám giúp việc lại quay lại ôm nhau, khóc như mưa.......Như chạy đến, túm cổ áo một người giúp việc..
-Đừng khóc nữa! Cậu ba chưa chết!
- KHông phải mà......máu.....màu nhiều lắm.....máu cứ túa ra......... khắp người.........chảy xuống cả sàn nữa........
- Không! Không thể nào......cậu ba chưa chết! Mày nói đi......nói tao nghe đi.! Cậu ba vẫn còn sống! Vẫn sống phải không?
Cô giúp việc không nói đữa, lại khóc ta hơn......
Như tiếp tục tún chặt cô áo cô giúp việc giật mạnh.
Như ngồi phịch xuống,.....nước mắt chỉ trực trào ra...........
- Sao lại đưa cậu ba đi........sao lại cướp mất cậu ba của tôi..........ong trời ơi.........sao người độc ác và nhẫn tâm vậy hả?............Cậu ba có làm gì sao đâu........Cậu ba......Sao cậu bảo e,?..........Làm sao em sống dược đây........em sống để làm gì nữa đây........cậu ba......
............Trong phòng ngủ của người làm......Chỉ nghe tiếng khóc dài ròng rã. Còn ngoài bếp.....Chỉ có Thụy AN..........ngồi ở một góc.......lặng lẽ..........nước măt trào ra, chảy xuống.....ướt đẫm ngực áo..........
Chap 14
......... Cô quản gia ngồi thẩn thờ dưới sàn, hai mắt thâm quầng, môi nhợt nhạt, khóc gần như kiệt sức......
Một lát, cô giúp việc mở cửa, chạy xộc vào, nước mắt nước mũi dàn giụa.....
- Chị Như.....chị Như......làm sao đây? Họ đang đem cậu ba đi.....máu....em thấy nhiều máu lắm........khắp người đầy máu......họ nói là hỏa thiêu.......làm sao đây? Chị Như!!!.... Cậu ba đáng thương.....làm sao đây?.....
- CHị Như.....ông chủ ra lệnh.........không được để tang trong nhà......không ai được khóc lóc nữa.......Sao cậu ba đáng thương vậy?.......Sống ở ngoài......làm sao mà sống được chứ.....Có đem theo thứ gì đâu.....Trời lạnh rồi.....thân xác ....dải xuống sông......lạnh lắm....lạnh lắm......
Kiều Như cúi đầu, không còn sức mà kêu gào nữa....trên khuôn mặt trắng bệch, vô hồn....hai dòng nước mắt chảy dài.....
..k e n h t r u y e n . p r o ..
.....Khu biệt thự vắng lặng rộng lớn.......đôi lúc nghe tiếng thút thít ở khu bếp.....
Phòng 101 cách âm.
Khang mở loa nhạc ầm ĩ, ngồi trên giường vừa lắc lư theo nhạc vừa đọc tạp chí.
- Cậu chủ!!!
- Sao? Không thấy ta đang bận à?
- Chuyện cậu ba.....
- Chết thì thôi, nói nhiều làm gì. Ta lại bớt một đối thủ ngáng đường.
- Dù sao đó cũng làm em trai hơn 20 năm. Cậu chủ nên.....
- Đừng có dạy đời ta. Ta còn định tự tay kết kiễu cuộc sống của nó nữa kìa.....Biến đi!!!
Lúc nào cũng vậy, bóng tối bao trùm, sự lặng yên tĩnh mịch, cảm giác rợn người...
Phong đang ngồi dưới sàn, dựa tường, một tay đặt lên một tấm ảnh đặt úp xuống sàn......đôi mắt vô hồn.....nhìn vào khoảng tối .......như nhìn một nơi xa xăm......Cửa phòng kẹt mở. Quản lí của Chấn NAm lặng lẽ bước vào.....cúi đầu:
- Cậu hai!
Không một tiếng đáp lại đúng như Winter nghĩ.
- Có lẽ cậu hai cũng biết rồi...... về cái chết của...... cậu ba. Chắc tôi không thể hiểu được cảm giác của cậu lúc này......
Trong khu biệt thự cậu là người......yêu thương cậu ba nhất......cũng là người.....hận cậu ba nhất. Nhưng tôi biết cậu cũng hiểu, đối với cậu ba, cậu là người anh yêu quý nhất.....
Chấn Phong vẫn lặng yên, đôi mắt không rời đi, nét mặt không thay đổi.
- Từ khi định rời khỏi nơi đây, cậu ba đã viết một bức thư nhờ tôi gửi đến cậu.... không phải gửi khi cậu ba có thể đi được....mà gửi.....nếu như....rủi ro xảy ra.....