XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ời dám động đến chị ấy.Đắc tội đến Hàn Doanh coi như học viện của các người chán sống.Có phải thấy cuộc đời quá dài cần ta tiễn đi trước không hả ?
3 tên nhất thời á khẩu quỳ nơi đó không nói được câu nào.Chỉ nghe từng đợt ớn lạnh chạy dọc theo sống lưng truyền xuống tận gang chân sau đó quay ngược lại truyền thẳng lên đại não.Xong , xong , xong rồi.Họ coi như đã bị định án tử từ một năm về trước.Có thể sống tốt lành đến ngày hôm nay cũng coi như là có phúc.giây tiếp theo khi nghe được lời nói của Hàn Tuyết khiến họ như muốn chết ngay tại chỗ :
- Giết các người thì nhẹ nhàng quá.huyết Tinh , chuẩn bị một chậu than hồng đến đây.Ta cho các người nếm thử cực hình của cổ đại.Dùng súng thì nhanh quá chơi không vui.
Sau khi Huyết Tinh quay người chuẩn bị Hàn Tuyết chăm chú nhìn thanh chủy thủ yêu quý không khỏi lắc đầu than vãn :
- Con dao này chạm vào các ngươi thật là bẩn nha.Đáng tiếc quá.Haizz , một năm trước các ngươi nghe theo lời của đám tiểu thư nhà giàu định cưỡng bức Hàn Doanh khiến chị ấy phải nhảy lầu tự tử_giọn nói của cô khi nhắc lại chuyện cũ nhuốm đầy vẻ đau thương_bây giờ ta sẽ khiến các ngươi đau khổ hơn gấp bội.\
Thiếu Hạo bước đến gần Hàn Tuyết vịn tay lên vai cô ngăn không cho nhắc lại chuyện cũ để tránh lão bà tương lai bị đau lòng.Hàn Tuyết hít một hơi thật sâu bình ổn tâm trạng nhưng 3 tên kia thì nhìn cô trân trối.Trên khuôn mặt hiện rõ vẻ kinh hoàng.Gương mặt băng thanh ngọc khiết , trong sáng đáng yêu kia cư nhiên thốt ra những lời nói vo cùng tàn nhẫn lạnh lùng , đáng sợ như vậy.Huyết Tinh nhanh chóng đem lại một chậu than hồng đặt trước mặt Hàn Tuyết.Cô chậm rãi cầm thanh chủy thủ từng bước từng bước tiến lại gần.Khuôn mặt mang theo vẻ lạnh lùng đầy kiên quyết.
..bạn đang đọc truyện tạiYeugiaitri.Mobi hãy nhớ kỹ tên wap để tiện truy cập nhé ^^CHƯƠNG XVII : LÀ ANH SAO ?
Hàn Doanh ngỡ như đang lạc vào cõi mộng.Cô thấy mình đang đi lạc đến một nơi rất đẹp.Xung quanh toàn là hoa đào nở rộ , chim reo ríu rít cùng hàng ngàn cánh bướm đủ màu sắc bay lượn trong không trung.Những bông hoa xinh đẹp uốn lượn trong gió rơi xuống mái tóc dài óng mượt của cô.Hàn Doanh không biết mình đang ở đâu nhưng đứng giữa khung cảnh tuyệt đẹp như thế này cô cảm thấy thật yên bình.Bỗng nhiên một gương mặt hoàn mỹ hiện ra.Là ai vậy ? Hàn Doanh cố gắng đưa tay ra bắt lấy nhưng hình ảnh đó cứ ẩn hiện giữa tầng tầng lớp lớp hoa đào.Hàn Doanh vội vàng đuổi theo.Cô muốn nhìn thấy khuôn mặt đó.Người kia chính là người mà cô luôn thương nhớ.Hàn Doanh nhận ra rồi.Anh ấy chính là Long Thiếu Hạo , anh ôn nhu , dịu dàng với cô.Chỉ có anh là người tốt với cô mà thôi.Hàn Doanh cất tiếng gọi :
- Thiếu Hạo , anh đừng đi.
Trong khoảnh khắc đó , hình ảnh mẹ của Hàn Doanh lại hiện lên .Bà tiều tụy cùng đôi mắt sưng đỏ nhìn cô , đôi mắt mang nét ưu thương mà cả đời này Hàn Doanh cũng không thể quên được.Cô cất tiếng gọi :
- Mẹ , mẹ ơi .
Hàn Doanh thấy mẹ mình cũng lại tan biến vào rừng hoa như Thiếu Hạo lúc nãy .Cô điên cuồng chạy theo , vừa chạy vừa đưa tay bứt nát những cánh hoa xinh đẹp kia.Tại sao ? tại sao lại cản trở không cho cô nhìn thấy người thân chứ ? Chạy thật xa vẫn không thể bắt được hình bóng của những người yêu thương , Hàn Doanh dừng lại ven đường khóc thật thương tâm.Từng hạt nước mắt như châu rơi khiến người khác cảm thấy đau lòng.Sao không ai nghe thấy tiếng gọi của cô vậy chứ ? Bỗng nhiên Hàn Doanh hốt hoảng khi nhận ra có rất nhiều người quay xung quanh mình.Những gương mặt độc ác của Khương Bảo Tâm , Lâm Gia Tuệ , Linh Hương , Đan Đan , Phượng Dương .....Bọn họ đưa tay chỉ vào Hàn Doanh chửi rủa khiến cô chỉ biết ôm lấy đầu tránh né , miệng la hét :
- Thiếu Hạo , cứu em , cứu em với Thiếu Hạo , Hàn Tuyết ...Hàn Tuyết.
Hàn Tuyết vừa bước vào phòng bệnh liền thấy Hàn Doanh đổ mồ hôi lắc đầu la hét khiến cô mừng rỡ chạy đến lay gọi chị của mình :
- Hàn Doanh , em này ,Hàn Doanh , chị tỉnh lại đi Hàn Doanh.
Hàn Tuyết cố hết sức lay gọi nhưng rốt cuộc Hàn Doanh vẫn không mở mắt ra.Cô thất vọng ngồi xuống bên cạnh ai oán :
- Tại sao đến bây giờ chị vẫn chưa tỉnh vậy Hàn Doanh ?Hãy tỉnh lại đi.Em lo cho chị lắm.
Hàn Doanh nghe thấy lời nói của Hàn Tuyết nhưng cô không thể nào mở mắt ra được.Cô sợ phải đối mặt với kí ức kia .Hàn Tuyết nắm tay Hàn Doanh nhỏ giọng thì thầm :
- Em sẽ khiến những kẻ hại chị sống không bằng chết.Chị hãy mở mắt ra xem em sẽ trả thù thay chị này.Mở mắt ra xem vẻ van xin của những ả kia.Không ai có thể cướp đi người thân của em.Tất cả họ đều phải trả giá.
Hàn Doa