XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
n gái trước mặt hiện lên thân thương một cách lạ kì
Cái dáng hình nhỏ bé ấy, cái nụ cười ấy, cái mùi hương rất đặc biệt ấy. Tất cả thân thuộc quá! Một hìnhảnh đẹp long lanh chợt lóe lên trong tâm trí anh….
Đến một chỗ thật vắng người Mai Mai dừng chân, cô mở túi xách lấy ra một chiếc nhẫn kim cương –chiếcnhẫn đẹp long lanh anh đã trao cho cô trước khi sang Mĩ. Mai Mai đặt nó vào tay anh. Bàn tay ấy đang runrun
Bất chợt đầu Tử Long nhức vô cùng, cả người bủn rủn, anh mất thăng bằng muốn ngã nhào xuống nhưng Mai Mai đã kịp thời đỡ lấy anh
-Tử Long anh không sao chứ? –Mai Mai lo lắng hỏi
-Không ,không sao. Anh chỉ đang cố nhớ lại thôi –Tử Long vừa nói vừa thở dốc ,giọng yếu ớt –Em……em……..
-Anh nhận ra em không? –Mai Mai hỏi gấp gáp
Dường như mọi thứ khá khó khăn.Hình ảnh Mai Mai quen thuộc quá nhưng anh vẫn chưa định hình được rõ ràng rốt cuộc cô là ai. Tại sao cô luôn cho anh cảm nhận rằng cô là một phần quan trọng trong anh?
Anh ôm đầu suy nghĩ. Những kí ứcdâng lên ào ào, chồng chéo vào nhaukhiến đầu anh nhức như búa bổ
“Hứa với anh rằng em sẽ đợi anh cho tới lúc anh trở về đi”
“Anh nhất định sẽ quay trở về và cưới em”
“Anh yêu em”………………..
Những câu nói những lời thề ước ngọt ngào chợt quay về trong anh. Nhưng anh vẫn không thể nhớ ra nổi.Tử Long tưởng như đã tuyệt vọng trước sự tìm kiếm, sự lục tìmtrong quá khứ quá khó khăn này nhưng Mai Mai chợt lên tiếng
-Tử Long, anh còn nhớ cái tên Sumikhông?
Sumi là cái tên thân thương mà Tử Long đặt cho cô. Anh nói cái tên ấy rất dễ thương anh dành để gọi người anh yêu.Trong quá khứ anh đãtừng gọi Mai Mai bằng cái tên ấy. Đó là một cái tên bí mật mà chỉ hai người biết với nhau, ngày cả Lạc Dương cũng không biết
Cái tên ấy vang lên như một luồng sáng chiểu rọi kí ức của Tử Long . Từ sâu trong trái tim anh hình ảnh một người con gái hiện lên rõ nét. Tim anh đập loạn nhịp phập phồng theo từng nhịp thở từng hình ảnh trìu mến………
Những hồi ức của miền đất hạnh phúc hiển hiện trước mắt anh.Khóe mắt anh cay cay, bờ môi run run.Anh vội vã kéo Mai mai lại gần, ôm trọn lấy cô thật tha thiết và mạnh mẽ.Anh cố gắng siết lấy thậtchặt để cô không thể rời xa mình được
-Anh nhận ra em rồi……..Anh tìm thấy em rồi….Anh thấy em rồi……Anh xin lỗi vì đã quên em. Tại sao anh lại có thể quên em đượcchứ?! Ngốc thật đấy ! Anh yêu em, yêu em rất nhiều,Mai mai
Từng câu nói cảu anh đều chứa đựng niềm yêu thương và cả sự ân hận nữa.Anh hận bản thân vì đã quên cô –người con gái mà anh yêu nhất, người anh đã hứa sẽ bên cạnhsuốt đời.
Anh nhìn cô, đôi mắt ánh lên một bầu trời yêu thương rộng lớn vô hạn. Mai Mai mỉm cười hạnh phúc. Cô cũng nhìn anh trìu mến
-Cuối cùng thì Tử Long thật sự đã trở về rồi –Mai Mai vừa cười vừa khóc. Giọt nước mắt hạnh phúc nhưng cũng giận hờn
-Lần này anh mà đi là em giết luôn đấy –Mai Mai chu môi chọc anh
-Biết rồi, thưa tiểu thư
Rốt cuộc sau bao năm chờ đợi Tử Long của cô đã trở về rồi, trở về là chính anh chứ không phải một con người nào khác. Đây thực sự là người yêu cô tha thiết, người đã trao cho cô lời thề thật đẹp đẽ và ngọt ngào…………
Dưới ánh nắng hoàng hôn nhẹ nhàng khung cảnh biển hiện lên đẹp lung linh. Tại một góc biển vắng vẻ có một cặp tình nhân đang nhìn nhau trong niềm hạnh phúc vô bờ.
Ánh mắt trao nhau những hương vị đắm say, những ngọt ngào, những mặn nồng hờn dỗi……..để rồi thấylòng mình bâng khuâng, thấy tim mình xao xuyến và để rồi trân trọng nhau hơn, yêu nhau tha thiết hơn……….
Tử Long kéo cô ngồi xuống bãi cát, cô tựa đầu vào vai anh,một bờ vai chắc chắn mang lại cho cô một cảm giác an toàn và yên bình. Tử Long nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô hôn thật khẽ lên đó. Anh cầm chiếc nhẫnđeo vào tay cô một cách khéo léo.TửLong mỉm cười bẹo má cô
-Baby, bây giờ đừng hòng mà thoátkhỏi anh nhé! 6 năm trước anh chỉ mới trao nhẫn cho em nhưng chưa đeo nó vào bàn tay này, Bây giờ khác rồi, anh đã đeo nó cho em và anh không cho phép em rời xa anh
Mai Mai đưa bàn tay mình ra trướcmắt ngắm nghía hồi lâu. Cô cười tươi
-Hì hì, cái nhẫn này đẹp ghê á! Mãi tới giờ mói được đeo. Đồ đáng ghét!
-Lạc Dương? Ha….Anh nhớ ra anh ấy rồi.Ông anh yêu quí của mình.Vậy mà lại quên…….à mà………em gọi Lạc Dương là chồng chưa cưới? Hai người đã đínhhôn ư? –Tử Long nhìn cô ánh mắt loâu
Mai Mai lảng tránh đôi mắt anh, cúigằm mặt xuống nín thinh. Cô cảm thấy xấu hổ vì sự bạc tình của mình.Cô không biết nói gì không có gì để thanh minh với Tử Long về sựbội bạc kia.Nhìn thái độc của cô cộng với nh