XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
i Nam Lâm. Vì thực sự trong tâm can cô nhận thấy, mình và anh không hề hợp nhau.
Đang ngồi thống kê một vài chi tiết thì có tiếng gõ cửa. Giờ đã là hơn 11h rồi, còn có ai tìm cô vào giờ này chứ?
Trúc Diệp đề cao cảnh giác, cô khẽ khàng cầm lấy cái chổi để phòng thân, rồi mới bước ra phía cửa.
Cửa vừa mở ra, dáng người cao lớn của Nam Lâm đã hiện lên trước mặt. Trúc Diệp không khỏi ngỡ ngàng nhìn anh. Trên người anh ấy đang nồng nặc hơi rượu. Anh ấy đã uống sao? Cảnh tượng này, làm cô nhớ lại chuyện cũ.
Nam Lâm đưa đôi mắt nóng rực và quay cuồng của mình nhìn ngắm xung quanh. Vẻ dáo dác, rồi lại trở lên trầm tĩnh như hồ nước mùa thu. Anh gọi:
Nam Lâm không đợi Trúc Diệp mời. Anh bước vào rồi dùng tay đóng mạnh cửa. Tay kia kéo cô lại phái mình rồi ôm chầm lấy. Anh ghì sát người mình xuống đôi vai cô rồi khẽ nói:
- Trúc Diệp. Anh…
Chương 14 – Tình cảm trào dâng.
Trúc Diệp nghe thấy tiếng Nam Lâm phả vào sau gáy mình thì chợt thấy tim đập mạnh và nhanh hơn một nhịp. Dường như hơi thở của cô cũng nóng bừng theo anh. Cô thấy chân mình mềm nhũn ra, anh nặng quá! Nhưng cô lại không nỡ đẩy anh ra. Sợ rằng anh sẽ buồn, cô cũng không biết tại sao mình lại sợ.
- Anh Nam Lâm. Anh sao vậy? – Trúc Diệp cố giữ cho giọng nói mình thật là bình tĩnh.
Nam Lâm gục mặt xuống bờ vai Trúc Diệp. Mái tóc cô xõa ra tỏa hương thơm của dầu gội. Anh tham lam hít một hơi thật sâu, như để ghi nhớ nó rồi mới nói:
- Trúc Diệp! Em có biết…em có biết anh yêu em nhiều như thế nào không?
Trúc Diệp như bàng hoàng, chân tay bải hoải sau khi nghe câu nói này. Tâm hồn của cô cũng như đờ đẫn theo người say kia rồi.
Phải, cô không tin là Nam Lâm sẽ yêu cô. Mãi mãi anh ấy sẽ không bao giờ yêu cô. Vì cô nghĩ số phận đã như thế rồi, chân lí không bao giờ có thể thay đổi: Nước và lửa không thể chung.
Cô không nghĩ rằng mình là lửa hay nước nhưng cô lại muốn ví tình cảnh của cô và Nam Lâm như vậy. Để thấy được rằng, tình yêu giữa cô và anh là không thể xảy ra.
Nhưng tại sao anh ấy lại nói câu đó? Tại sao khi uống rượu anh ấy luôn làm những điều kì quái? Và tại sao anh ấy lại nói điều này với cô?
Trúc Diệp buông nhẹ người Nam Lâm ra, cô nhìn thẳng vào mắt anh nói không chút sợ hãi:
- Anh uống say quá rồi. Để em gọi xe đưa anh về nhé?
Nam Lâm gạt tay cô ra. Kéo mạnh người cô lại rồi áp môi mình lên môi cô. Anh cảm thấy trước mặt Trúc Diệp, anh không thể kìm nổi ý nghĩ muốn cô ấy là của mình. Anh hận và đau xót khi nghĩ sau này cô ấy sẽ về tay một kẻ khác. Anh hận mình không thể chết đi rồi đầu thai thành một người có thể danh chính ngôn thuận mà cưới cô ấy làm vợ.
Trúc Diệp một lần nữa cảm nhận được dục vọng từ phía Nam Lâm khi uống rượu. Cô tự hỏi khi say anh ấy nhất định sẽ như thế này sao? Vậy thì đã có bao nhiêu người con gái qua tay anh ấy rồi?
Bỗng nhiên, nghĩ đến vấn đề này Trúc Diệp lại cảm thấy trong đầu có một luồng ghen tuông ập đến. Cô đánh mất lí trí mà mở đôi môi của mình ra cho lưỡi của anh lùa vào.
Giống như tình cảm của Nam Lâm, ào ạt và chảy xiết, không loại đê nào có thể ngăn cản nổi.
Hai người như nồng nhiệt, như hai ngọn lửa đang cháy rừng rực. Giữa không gian vắng lặng. Họ đã hoàn toàn muốn đối phương thuộc về mình.
Nam Lâm xoay người đẩy Trúc Diệp về phía phòng ngủ. Đôi môi của anh vẫn không rời khỏi đôi môi cô, như sợ rằng, buông ra rồi cô sẽ chạy khỏi anh mãi mãi. Và anh sẽ không bao giờ có thể gặp lại cô nữa.
Trúc Diệp đưa tay quờ quạng mọi thứ quanh giường như để tìm chút lí trí còn xót lại. Nhưng cô lại không tìm thấy gì ngoài sức nóng của cơ thể đang áp lấy người cô.
Quần áo cứ rơi từ từ, giống như mọi rào cản đã bị phá bỏ. Thay vào đó là một tình cảm được nung nấu suốt nhiều năm qua và một phút bốc đồng ghen tuông của hai người.