XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
i nói cái gì cơ?”
“Tôi nói,” Hạ Phùng Tuyền kiên nhẫn lặp lại: “Thay bộ áo lót này đi, tôi muốn xem nó có hợp với em không.”
Diệp Tây Hi mở to hai mắt, sợ run hồi lâu, rốt cuộc đưa ra một câu kết luận: “Hạ Phùng Tuyền, anh điên rồi!”
“Em có thay hay không?” Hạ Phùng Tuyền nhíu mày nguy hiểm.
“Tôi làm sao có thể thay cho anh xem được cơ chứ?” Diệp Tây Hi cảm thấy đó là nhiệm vụ bất khả thi.
“Tại sao lại không thể?” Hạ Phùng Tuyền hỏi.
“Chúng ta…Quan hệ của chúng ta…” Diệp Tây Hi lấy tay túm chặt lấy miệng cái túi, nói không ra hơi.
“Chúng ta đã là vị hôn phu của nhau, tháng sau sẽ kết hôn.” Hạ Phùng Tuyền dùng phương thức suy nghĩ của mình giúp cô bổ sung, lại nói tiếp: “Vì thế cho nên, nhìn trước một chút cũng không có gì là không ổn cả.”
“Không hềổn, có rất nhiều thứ không ổn tý nào cả!” Diệp Tây Hi giận sôi lên, không cẩn thận đem hết suy nghĩ trong lòng mình nói toạc hết ra: “Chẳng qua chỉ là đính hôn thôi mà, người tính không bằng trời tính, đính hôn và kết hôn còn cách nhau nhiều lắm, rất nhiều, ai biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì chứ?”
Hạ Phùng Tuyền nghe xong cũng không tỏ vẻ tức giận, chỉ nhàn nhạt nói: “Ý của em là, em sẽ không thay?”
“Dĩ nhiên là không.” Diệp Tây Hi ý chí kiên quyết.
Hạ Phùng Tuyền nhìn cô, đôi con ngươi đen nhánh bỗng loé tinh quang: “Vậy thì tôi sẽ giúp em thay ra.”
Nói xong, anh lao tới chỗ cô.
Diệp Tây Hi kinh sợ, chân tay vội vã luống cuống nhảy xuống giường, phi ra ngoài cửa. Nhưng Hạ Phùng Tuyền tốc độ nhanh hơn một bậc, nhanh chóng di chuyển tới trước mặt cô.
Diệp Tây Hi kinh hô một tiếng, bận rộn bò lại lên giường, nghĩ lập lại chiêu cũ, phi tiếp ra ngoài.
Nhưng lần này cô không có thành công- Hạ Phùng Tuyền một phát bắt được bắp chân của cô, chỉ nghe “Rầm!” một tiếng, Diệp Tây Hi đã bị bắt trở lại giường.
Tiếp theo, Hạ Phùng Tuyền lật người Diệp Tây Hi lại, túm chặt lấy hai tay của cô đặt cố định ở trên đầu cô, cúi người xuống, nhìn chằm chằm vào người cô, tư thế khó nói mập mờ không rõ.
“Người khác thế nào, tôi không cần biết nhưng tôi và em đã đính hôn rồi và nhất định sẽ kết hôn…Không kẻ nào có thể ngăn cản được.” Hạ Phùng Tuyền thanh âm rất nhẹ, nhưng hoàn toàn nghiêm túc chân thật: “Hiểu chưa?”
“Không rõ chính là anh.” Diệp Tây Hi nhìn chằm chằm anh, cả giận nói: “Nếu như tôi không muốn, không ai có thể miễn cưỡng ép buộc tôi lấy anh.”
“Đáng tiếc.” Hạ Phùng Tuyền nhếch mép cười, nụ cười có chút lạnh lùng: “Tôi không cho là như vậy.”
Nói xong, anh đặt hai tay của Diệp Tây Hi lên đỉnh đầu cô, một tay giữ chặt cho cô không giãy dụa được, tay kia bắt đầu cởi dần những nút cài trên người cô.
Diệp Tây Hi dĩ nhiên là không nằm chờ chịu chết rồi, cô cố gắng nhướn cổ lên, há mồm cắn vào cái tay không yên phận kia của anh.
Hạ Phùng Tuyền né một phát, Diệp Tây Hi cắn một cái vô ích, nhưng mà vì vậy, chân có thể tự do hoạt động, cho nên đợi đúng thời cơ chín muồi, cô nhấc đầu gối lên, thụi vào bụng anh một cú.
Hạ Phùng Tuyền đau điếng, kêu lên một tiếng, đồng thời tay cũng buông lỏng ra.
Diệp Tây Hi vội vàng trốn thoát khỏi sự kìm kẹp, bật dậy lao ra cửa. Nhưng Hạ Phùng Tuyền rất nhanh hồi phục lại, một phen kéo tay của cô lại.
Diệp Tây Hi nghiến răng, xoay người lại, quơ quơ bộ móng tay dài trước mặt hắn “Chà!!!” một tiếng, trên cổ người nào đó xuất hiện mấy vết cào máu đỏứa ra.
Hạ Phùng Tuyền đưa tay lên sờ, cảm thấy man mát hơi dính dính-trên tay có chút máu tươi.
Ánh mắt của anh rất chậm rất chậm nhíu lại: “Diệp Tây Hi, hôm nay em chết chắc rồi!”
Diệp Tây Hi kinh sợ đến hồn phi phách tán, co chân lên chạy trối chết. Hạ Phùng Tuyền thì theo sát ở phía sau, đuổi tận cùng không buông tha.
Hai người cứ chạy vòng vòng trong phòng, ta đuổi ngươi, ngươi đuổi ta, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng binh binh bang bang loảng xoảng.
Phòng khách lầu dưới, A Khoan ngẩng đầu, nghi ngờ hỏi: “Ngươi nói xem, hai người bọn họ đang làm cái gì thế nhỉ?”
Hạ Hư Nguyên ngồi một bên bưng tách cà phê lên, tao nhã nhấp một hụm nói: “Xem ra tối nay, có một con sói bắt đầu biến thân rồi.”
Mà lúc này, ở trên lầu, Hạ Phùng Tuyền lại một lần nữa thành công bắt được Diệp Tây Hi vứt trở lại giường, anh ôm chặt lấy hông cô.
Diệp Tây Hi vẫn giãy dụa, cố gắng thoả hiệp: “Thật ra thì a