lòng, một khi anh mệt mỏi, kết quả là cô vẫn trắng tay.
Anh… đã mệt mỏi sao?
Cô biết mình rất ngu ngốc, dùng phương pháp ngu ngốc nhất để được ở bên cạnh anh. Nhưng ngoài cách đó ra, cô không biết phải làm thế nào nữa! Những cách có thể thử, tất cả cô đều đã thử qua. Gia thế có thể làm cho những chàng trai đỡ phải phấn đấu trong ba mươi năm, anh không để vào mắt; tình cảm thật lòng cô cũng đã trao, anh không quyến luyến; cuối cùng ngay cả đến vóc dáng xinh đẹp này cũng không thể giữ nổi anh… Cái gì anh cũng không cần, tất cả những thứ cô đã cho, toàn bộ anh đều từ chối. Dùng hết cơ mưu, cũng không thể giữ được người đàn ông này.
Cô từ ban đầu lo sợ không yên, đến cuối cùng nảy sinh buồn bực.
Giận anh, cũng là giận chính mình.
Giận anh khó lấy lòng, cũng giận mình không có khí phách, đàn ông trên đời này nhiều như vậy, vì sao cứ phải cố chấp với anh?
Cho nên sau này, khi anh chủ động đến tìm cô, cô ngược lại lấy sự lạnh lùng để ứng phó.
Anh bảo, có chuyện muốn nói với cô.
Cô mặt không chút thay đổi đáp trả, “Em bề bộn nhiều việc, hôm khác nói sau”
Anh đưa cơm đến, cô nói không đói bụng, đóng sầm cửa lại trước mặt anh, sau đó anh nhờ thư kí chuyển giúp, cô không kìm được mà đỏ mắt.
Không sai, cô chính là đang giận lẫy, muốn anh nếm thử cảm giác bị cự tuyệt, lòng cô không phải làm bằng sắt thép, mặc anh quăng thế nào cũng không đau.
Chỉ là cô không nghĩ tới, anh sẽ dùng cách này để trả lại cô… đơn xin nghỉ phép tạm thời!
Cô lập tức như bị sét đánh, đầu óc không thể suy nghĩ.
“Anh ấy nói, gia đình đang thúc giục, bắt anh ấy về Vân Lâm xem mắt, sớm lập gia đình, để ba mẹ yên lòng”
Đây là lý do anh tạm thời xin nghỉ phép?
Nếu không phải có lời đồn “quan hệ của bọn họ không đơn giản”, có người đến nói cho cô biết, chỉ sợ anh đột nhiên biến mất, cô sẽ không thể tìm được.
Anh khiến cô khép lòng tám, chín năm, chẳng qua cô mới chỉ khó tính làm loạn có một tuần, anh cứ như vậy đáp trả cô?
Anh không biết, cô đang làm điệu làm bộ sao?
Anh không biết, cô rất tủi thân, chứ không phải là không quan tâm đến anh sao?
Anh không biết, anh không biết cô chỉ muốn anh đi tới, ôm cô một cái, cưng chiều cô mà thôi?
Vì sao người bị tổn thương luôn là cô? Vì sao anh luôn không cố gắng, không chút lưu luyến nào mà xoay người bước đi? Tám năm trước như vậy, tám năm sau vẫn như vậy! Cho dù cô trả giá bao nhiêu, cũng không thể đổi lấy chút quan tâm cùng thương tiếc của anh, cô là kẻ không đáng được yêu sao?
Khi biết chuyện, cô quả thực giận điên người, thịnh nộ đi một mạch lên phòng IT ở tầng mười.
Chỗ ngồi của anh trống không, đồng nghiệp ngồi cạnh anh nói với cô, “Giám đốc Lạc, anh ấy làm đến hôm nay thôi, vừa mới thu dọn đồ đạc cá nhân, vừa mới đi, cô liền tới”
Cô không nói hai lời, lại đi thẳng xuống dưới tầng, ở cửa lớn hét gọi anh đang từng bước đi ra khỏi công ty.
“Họ Quan kia, anh đứng lại đó cho em!”
Quan Nghị kinh ngạc, tiếng cô rất vang, mọi người đều nhìn về phía này.
Anh vừa mới quay lại, cô đã đến trước mặt hung hăng giáng xuống một cái tát, anh ngơ ngác, những người đứng xem cũng cảm thấy choáng váng.
Giám đốc Lạc… thật hung hãn! Bình thường bề ngoài yêu kiều lại có khí chất, không nghĩ là khi ra tay đánh người lại hung bạo như vậy, người đàn ông này không hiểu vì sao lại chọc đến cô, thật đáng thương.
“Ai cho phép anh bảo đi là đi, không nói một tiếng?”
“Anh có định nói…” là cô không muốn nghe.
“Anh câm miệng!” đổi tay, lại thêm một cái tát, “Hôm nay nếu em không phát hiện, anh không phải tính cứ như vậy phủi mông chạy lấy người?”
Hiện trường vang vọng thanh âm như xé gió, chắc chắn là người đàn ông này nợ tiền cô, định chạy trốn, mới có thể khiến cho giám đốc Lạc phát hỏa như vậy.
“Anh không…” anh muốn nói, nhưng cô hoàn toàn nghe không vào.
“Anh có biết anh cứ như vậy mà bỏ đi không nói một lời, em tìm không thấy anh, trong lòng sẽ rất sợ hãi? Khốn kiếp, khốn kiếp, khốn kiếp! Quan Nghị, anh là tên khốn tệ nhất thế giới!” cô bắt đầu đánh vào ngực anh, càng nói càng kích động, nước mắt như mưa. “Anh chưa bao giờ để ý đến cảm nhận của em, mặc kệ em yêu anh nhiều thế nào, mặc kệ em vì anh mà trả giá bao nhiêu, vẫn không thể khiến anh quan tâm đến em, em không quan trọng như vậy sao?”
Nói xong câu cuối cùng, hai tay vòng lên cổ anh, cả người bám vào anh, khóc nghẹn ngào. “Anh rốt cuộc muốn em phải làm thế nào… Từ khi yêu anh, em đã không còn chút tự trọng nào, đến tột cùng phải làm thế nào, anh m