XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
t trong ánh mắt liền vụt qua như một ánh sao băng. Cuối cùng thì cô cũng đã mắc bẫy rồi. Không muốn rời xa anh có phải không? Ha ha, cô nàng này lúc này cũng tỏ ra mình là người có nhiều kinh nghiệm sống, nhưng tới lúc bị lừa rồi mà vẫn không nhận ra bản thân ngốc nghếch đến độ nào.
Thiên Hoàng ghé sát người lại, khi khuôn mặt anh chỉ còn cách khuôn mặt cô bằng một nắm tay thì anh mới nói:
- Vậy em tưởng anh gọi em tới đây là để làm gì?
Làm cái gì ư? Kim Ngân bối rối cúi mặt xuống. Cô không biết rằng hai tai cô đã đỏ lựng lên tự khi nào.
Thiên Hoàng rất thích thú với biểu hiện này của Kim Ngân. Anh chăm chú quan sát cô...Sau đó không tự chủ được mà đặt một nụ hôn vội vàng vào má cô.
Kim Ngân như bị điện giật, cô vội ngẩng đầu lên, ánh mắt như thước đó cảm xúc...Đi từ bất ngờ cho tới ngượng ngùng.
Thiên Hoàng thấy vậy liền bật cười, sau đó nói:
- Cùng lắm là thế này...Không phải sao?
Khuôn mặt Kim Ngân lại càng đỏ hơn nữa. Cô hiểu Thiên Hoàng biết cô đang nghĩ gì. Biết cô đang toan tính những gì...Vì cô không phải là một người che giấu cảm xúc và suy nghĩ giỏi. Ngay cả một người kém tuổi như Hữu Quân còn có thể thắng nổi cô, thì một Thiên Hoàng như anh chỉ cần nửa con mắt cũng vượt qua được cô.
Kim Ngân bối rối, cô có thói quen là một lần bối rối đều cúi mặt xuống nghịch ngón tay của mình. Lần này cũng không ngoại lệ, ngón tay bị cô cào cho đỏ tấy lên mà vẫn không hết bối rối. Cô lắp bắp nói:
- Tôi...Tôi...Thực ra thì tôi cũng chỉ nghĩ như thế thôi...Nếu tôi làm xong việc này, chúng ta cũng không nhất thiết phải tuyệt tình tuyệt nghĩa...Anh...Anh vẫn có thể gọi điện cho tôi nếu có việc cần gặp!
Tốt, đây chính là điều mà Thiên Hoàng muốn. Chỉ cần anh dở chút tuyệt tình ra là cô ấy sẽ sa vào bẫy ngay. Anh có niềm tin là Kim Ngân cũng thích anh, chỉ là cô ấy bị quá nhiều thứ che mắt mà thôi. Thiên Hoàng mỉm cười với suy nghĩ của mình. Anh nhất định sẽ khiến cô ấy nhận ra, trái tim cô không thể có ai khác ngoài anh!
- Được, không tuyệt tình thì không tuyệt tình. Nhưng em phải hứa giúp anh vụ này...Và...Nhất định không được để lộ ra cho ai biết.
Kim Ngân ngẩng mặt lên thắc mắc:
- Tại sao?
- Bởi vì đó là đời tư của anh. Anh ghét nhất là những kẻ nhiều chuyện, thích xen vào đời tư của người khác.
.
.
.
Chiều muộn, ngày tàn để lại trên thế gian một tấm màn đỏ ối. Vạn vật vẫn chuyển động không ngừng nghỉ, ngày qua đêm lại như thành một chân lý bất di bất dịch. Cũng như con người, sống để yêu thương đã thành một điều không thể thiếu với họ.
Hữu Quân bước ra khỏi phòng chụp với chiếc điện thoại đang rung liên hồi trên tay. Anh vừa mới thực hiện xong bộ ảnh cho “rất muốn yêu em” – bộ phim sẽ bấm máy vào tháng mười này. Khi chuông điện thoại kêu, nhìn thấy dãy số trên màn hình mà anh không khỏi vui mừng. Và chủ nhân của số điện thoại đó không ai khác chính là Linh. Anh quên cả tẩy trang để chạy ra đây cũng là vì lẽ đó.
- Anh nghe đây – Hữu Quân nhẹ nhàng nói.
- Buổi tối nay anh có bận gì không?
Hữu Quân cho tay vào túi quần rồi đáp:
- Tất nhiên là không, thưa tiểu thư!
Ở đầu dây bên kia, Linh bật cười trước vẻ trịnh trọng thái quá của Hữu Quân. Sau đó cô nói:
- Mẹ em bảo mời anh qua ăn cơm. Nhớ tới sớm đấy nhé!
- Mẹ em? Mời anh? – Hữu Quân như không tin được vào tai mình. Trái tim chợt đập liên hồi. Sao anh cứ có cảm giác, đây là một bữa cơm ra mắt con rể thế nhỉ?
- Ừ! Anh không thích à? – Linh hỏi với vẻ nửa đùa nửa thật. Dường như là cô đang dò xét anh.
Hữu Quân không trà lời câu hỏi của Linh, anh chỉ hào hứng hỏi:
- Bảy giờ anh qua có kịp không?
- Kịp. Nhưng nếu bảy giờ một phút mới thấy mặt anh thì em sẽ đánh chết anh. – Linh nói với vẻ hung dữ.
- Vậy thì bảy giờ hai phút anh sẽ tới để tránh hậu họa... – Hữu Quân lại càng nhờn nhã hơn.
Linh không biết nói gì đành bật cười. Sau đó hai người nói vài câu nữa rồi kết thúc cuộc trò chuyện.
Hữu Quân cất điện thoại vào túi quân. Anh không phát khóe môi đã giãn ra thành một nụ cười hạnh phúc tự lúc nào. Đã lâu lắm rồi anh chưa thấy mình hạnh phúc như thế này. Cũng đã lâu lắm rồi anh chưa thấy Linh dịu dàng như thế.
Người ta cứ nói hạnh phúc đơn giản, nhưng cái quan trọng là phải biết nắm bắt.
Ngay trong lúc này, Hữu Quân chỉ muốn thời gian qua thật nhanh, thật nhanh. Anh không muốn hạnh phúc của bản thân lại một lần nữa vượt qua tầ