XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
vội vàng lên tiếng:
- À cho hỏi phải số điện thoại của Thanh Nam không ạ?
Im lặng, bên ấy im lặng hết 3 giây, rồi giọng cô gái cất lên nhẹ nhàng:
- Xin lỗi, chị nhầm số rồi ạ, em không biết ai tên Thanh Nam hết!
Sao lại có thể như vậy chứ, rõ ràng đây là số điện thoại mà Thanh Nam đưa cho tôi mà. Có khi nào, cậu ấy chơi xỏ tôi không? Mà tại sao cậu ấy lại làm như thế? Không phải, không phải vậy đâu, chắc có sự nhầm lẫn ở đây rồi… Tôi cố lắc lắc đầu để không phải suy luận lung tung beng nữa. Tôi đang định nói tiếng xin lỗi rồi tắt máy thì ở đầu dây bên kia có giọng một người con trai:
- Ai tìm anh thế?
Giọng nói ấy… là của Thanh Nam? Giọng nói ấy tuy rằng tôi chỉ mới nghe qua có một vài lần khi tiếp xúc với Thanh Nam, nhưng cái chất giọng đó thì không nhầm vào đâu được. Chắc chắn là của Thanh Nam, nghĩ đến đấy tôi mừng rỡ lên tiếng:
- Thanh Nam phải không? Trả lời tôi đi, là Thanh Nam phải không?
Dường như đầu dây bên kia không hiểu được nỗi lòng trong lúc này của tôi. Dường như họ không nghe thấy những gì tôi đang nói và họ không biết tôi đang nóng lòng như thế nào. Và cũng dường như ở bên ấy có tiếng cãi vã. Tôi cố ép tai nghe vào tai mình để lắng nghe những gì họ nói và tôi nghe được loáng thoáng:
- Sao em lại lấy điện thoại của anh?
- Em là vợ hứa hôn của anh, em không có quyền sao?
- Dù là vậy, em cũng không có quyền xâm phạm riêng tư của người khác.
- Anh không phải là người khác, anh không phải người người xa lạ với em, anh có biết không hả??
- Em im đi, biến khỏi nhà anh, NHANH!!!!!
- Anh Nam…..
- BIẾN!!!!!!!
- Anh Nam, đừng như vậy với em mà, tại em yêu anh nên…..
- Giang Hạnh Như, tôi nói cho cô biết, đừng bao giờ để tôi thấy mặt cô nữa. Làm ơn, biến khỏi nhà tôi!
- Anh…. Anh thật là quá đáng!!!!!!!
Và rồi tôi chỉ nghe tiếng khóc thút thít và tiếng bước chân của một người chạy vội đi. Tôi căng thẳng như muốn nín thở. Thôi thì không nên làm phiền Thanh Nam vào lúc này, lát nũa khi nào cậu ấy bình tĩnh trở lại hãy điện cho cậu ấy. Tôi chán nản suy nghĩ như vậy rồi định cúp máy nhưng tôi nghe được giọng nói của Thanh Nam trong điện thoại:
- Hà Vy, cậu còn nghe máy không?
- À, còn… - Tôi sợ hãi trả lời thật nhanh vì sợ rất có thể mình là Hạnh Như thứ 2 để Thanh Nam trút giận.
- Hồi nãy… có làm cậu sợ không?
- À không không, không có…
Tất nhiên là không sợ, chỉ muốn chết đứng tại chỗ mà thôi. Cả Thanh Nam lẫn Thanh Phong, người nào cũng có một lực sát thương nhất định, nếu nói chuyện với 2 người họ mà không biết cách ứng phó thì chỉ có nước chết mà thôi.
- À, điện tôi có gì?
- Thanh Phong, cậu ấy… đang trong nhà tôi…
Tôi rụt rè nói ra cái sự thật đau lòng đó. Ôi Hà Vy ơi, mày có thể khiến một thằng con trai ngủ trong nhà mày, mày đúng là tài!
- Thanh Phong đang làm gì? – Thanh Nam hỏi.
- Ngủ….
- Hả???
Thanh Nam không giấu được sự tò mò, khi tôi nhận ra lời nói của mình có khả năng giết chết bản thân mình thì đã quá muộn. Tôi vội vàng phân bua:
- Không phải, ý tôi không phải vậy, cậu đừng hiểu lầm….
- Thì tôi có hiểu gì đâu, lát tôi qua đón Thanh Phong về. Vậy nghe.
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng tút tút, tôi thở dài đặt ống nghe xuống. Thật không hiểu nổi, gia đình họ chỉ có 3 người nhưng sao lại phức tạp đến như thế? Tôi lờ mờ nhận ra dây mơ rễ má của cô nàng tên Hạnh Như đối với gia đình họ. Cô nàng này, đúng thật là không đơn giản.
**
Khi Thanh Nam đã hộ tống ông anh quỷ quái của mình về rồi, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cũng may mẹ tôi chưa về nên không chứng kiến được cái cảnh hay ho đó. Sực nhớ ra mình còn việc chưa làm. Tôi chạy vội lại tủ đồ, lấy cái hộp mà ban nãy Thanh Phong không thương tiếc mà ném qua cho tôi trong lúc say xỉn. Tôi mở nó ra và thoáng bất ngờ. trong hộp là một chiếc váy màu xanh nhạt, và một bộ phấn trang điểm. Chưa kịp vui vì món quà trên trời rơi xuống đó, tôi phát hiện bên cạnh đó có một chiếc hộp nhỏ, không ngần ngại mở ra và… ôi trời ơi, một chiếc áo ngực silicon đang nằm chiễm chệ trong đó, còn có một mảnh giấy ghi chữ ngoằn nghèo thật khó đọc:
- Vịt con xấu xí, nhớ mặc cái này vào cho … “có điện có nước” giùm cái! Tôi mà phát hiện ngày mai cậu không mặc nó, cậu chết với tôi!
Cái quái quỷ gì thế này, tặng cái này, cũng được á? Tôi đỏ mặt cất vội vào trong hộp, nếu mẹ tôi biết, một thằng con trai vứt cho tôi cái thứ quỷ này, bà sẽ giết tôi chết mất.
Giờ đây tôi nhận ra một chân lý, Thanh Phong rất là biến thái!
CHAP 28: DỰ TIỆC (2) (Người yêu bất đắc dĩ)
6h 30 phút chi