XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
c sung sướng đến thế. Trên người em chỉ độc mỗi cái quần xì để che cái phần hạ thể của người con gái. Hai thân thể trần truồng ôm nhau trên cái nệm ấy.
Và rồi cái khúc thịt ấy lại len lỏi vào nơi mà quá quen thuộc với nó, lại thêm một dòng máu đỏ, tôi không nghĩ đó là sự thật bởi tôi tưởng em đã mất cái đó từ lâu rồi. Cái gương mặt nhăn nhó nhưng có vẻ hạnh phúc của Diễm trái hẳn với cái gương mặt thích thú muốn hưởng thụ của tôi. Có lẽ với Diễm đó là một thứ gì đó khá hạnh phúc còn với tôi đó chỉ là một nhu cầu tầm thường và có cả sự tò mò và muốn khẳng định mình, chả nhẽ bản thân tôi lại khốn nạn đến thế hay sao. Những lời lẽ yêu thương, những câu hứa hẹn lại được thốt ra từ miệng tôi mà không chút ngượng ngùng, những kí ức về đêm đầu tiên với Liễu lại hiện về trong tôi.
Chẳng quá khó khăn để một người thông minh như Diễm xâu chuỗi lại sự việc và lời nói của tôi lại với nhau, Diễm nhận ra rằng đó cũng chỉ là những câu nói dối đầu môi. Diễm chua chát nhận ra điều này, tôi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, Diễm cố cười nụ cười chua chát đầy nước mắt nhìn tôi, chưa bao giờ tôi thấy một người lớp trưởng cứng rắn như ngày xưa mà lại rơi giọt nước mắt trước tôi. Còn tôi chỉ cố lấy lý do có hơi men để bào chữa cho hành động của mình mặt dù lúc đó tôi đủ tỉnh táo để nhận ra đâu là đúng đâu là sai. Tôi chỉ biết xin em tha thứ và đừng nói chuyện này với ai, tôi không dám đối mặt với những gì mình đã gây ra. Còn Diễm có lẽ đó những điều quá cay đắng với Diễm, tuy có phần hơi dâm một tí nhưng có lẽ chưa bao giờ em nghĩ một người bạn, một người mà Diễm từng mến lại lừa dối bản thân mình.
- Diễm à, D thật sự... - tôi nắm lấy tay Diễm, những dòng nước mắt chuẩn bị rơi Diễm thấy tôi hối lỗi như thế nào
- D buông tay mình ra đi, hãy để mình yên, những lời xin lỗi quá nhiều rồi – em nói với tôi bằng giọng mỉa mai
- Chỉ do mình uống quá nhiều thôi, hãy bỏ qua cho mình, sẽ không có lần sau đâu
- Sẽ có lần sau hả, hãy quên hết đi, hãy xem như chuyện hôm qua chưa bao giờ xảy ra và cũng đừng xem tôi là bạn cậu nữa – Những dòng nước mắt em rơi, tiếng nghẹn trong cổ họng, tôi vội kéo em vào phòng để tránh gây sự chú ý mọi người
- Buông tôi ra đi, để tôi đi về. D yên tâm sẽ không ai biết chuyện này đâu.
- Để D đưa Diễm về
-...
Tôi ngồi thần ra nệm, chỉ một phút không biết kiềm chế bản thân mà tôi đã đánh mất đi chính bản thân mình, đánh mất đi một người bạn. Tôi chỉ biết gục đầu khóc, những giọt nước mắt đã quá muộn với chính tôi, tôi tự hứa với bản thân mình, không bao giờ được phép phạm những sai lầm tương tự, nhưng...
Mấy tuần sau, tôi nhận một tin nhắn của Phượng, cô bạn cấp 2 và là bạn thân của Diễm nhắn tin với tôi rằng, Tr đã có thai với tôi. Cái cảm giác đầu tiên của tôi không hiểu làm sao Phượng biết bí mật này của chúng tôi chứ, càng không thể quá đột ngột như vậy được. Tôi gặng hỏi Phượng tại sao biết chuyện thì Phượng bảo Diễm kể. Tay chân bủn rủn, tôi như một xác chết không hồn chẳng biết phải làm gì. Từ nhỏ tôi vốn thích con nít nhưng chuyện này là không thể, không thể xảy ra chuyện này, bố mẹ sẽ giết tôi mất. Tôi cố năn nỉ Phượng đừng nói chuyện này với ai cả. Với cái suy nghĩ trẻ con khi ấy tôi tưởng không ai nói ra chuyện này thì ai có thể biết chứ. Tôi thầm mong cái thai đó là của một người nào đó chứ không phải của tôi, nhưng lần này là một sinh linh bé nhỏ, đâu thể nói của ai cũng được với lại làm sao giấu được mọi người. Tôi nghĩ đến viễn cảnh danh dự của gia đình tôi và Diễm sau bao nhiêu năm lại bị sụp đổ thế này. Tôi không thể chấp nhận được chuyện này, tôi không nghĩ hậu quả của nó lại nghiêm trọng đến thế. Tôi không biết nói chuyện này với ai cả, đã có lúc tôi suy nghĩ tiêu cực tự kết thúc cuộc đời mình hoặc đi đến một nơi nào đó để sinh sống nhưng hình ảnh của ba mẹ của N của Diễm nữa và của chính đứa bé đó làm tôi khốn khổ vô cùng.
Tôi tìm mọi cách liên lạc với Diễm để hi vọng biết rõ mọi chuyện, trong suy nghĩ của tôi chỉ có cách loại bỏ đứa bé tôi mới mong có cuộc sống bình yên được. Hình ảnh đó cứ ám ảnh lấy tôi, lúc ăn lúc ngủ, tôi không dám giao tiếp với mọi người bởi tôi sợ một ai đó biết được sự thật. Trong con mắt của ba mẹ tôi và của mọi người hàng xóm thì tôi làm chàng thanh niên ngoan ngoãn lễ phép và có phần hơi thơ dại nữa, mẹ tôi lo tôi bước vô mảnh đất này bị nhiễm những tật xấu chứ có mơ bà cũng không nghĩ chuyện động trời này xảy ra nữa...
- Alo, ai vậy – tôi lấy một số lạ gọi cho Diễm
- D.