XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
vọng mong manh: “Em không mang theo nhiều tiền…”
“Không sao.” Hắn đáp: “Có thể ứng trước tiền lương.”
Ngồi xuống hàng ghế cuối xe, trên cửa kính xe hiện lên gương mặt nhăn nhó như bí wc của tôi. Bên ngoài xe, bầu trời không lấy một gợn mây, mặt đất ẩm ướt, giống hệt tâm trạng của tôi bây giờ.
Xe có bảy mươi, tám mươi chỗ ngồi, chỉ có năm mươi, sáu mươi người ngồi, không thấy bóng dáng của Tóc Vàng và băng vệ sinh tỷ tỷ, chỉ thấy có mỗi cái dáng người âm trầm thâm hiểm. Đúng là người nên đến thì không đến, kẻ không nên tới lại cứ vác xác đi! Tôi bực hết cả mình, ngồi im tự ăn năn . Là ai nói hắn không tham gia mấy hoạt động kiểu này!! Tại sao tôi cứ gặp phải mấy tình huống kiểu này!!
Không lẽ nhân phẩm mình có vấn đề?!
Đương lúc tôi đang nghiêm túc tiến hành tự kiểm điểm lại nhân phẩm, cái người âm trầm thâm hiểm kia đã âm trầm thâm hiểm mở miệng nói một câu vô cùng âm trầm thâm hiểm.
“Qua đây.”
Kỳ quặc ở chỗ hắn không hề quay đầu lại, không nói là ai với ai, thế mà mọi người đều đồng loạt quay đầu xuống nhìn tôi.
Tôi vờ vịt quay mặt đi chăm chú ngắm cảnh ngoài cửa kính, không nhìn thấy gì hết, cũng chả nghe thấy gì sất…
“Qua đây.” Âm thanh lại trầm thêm một chút.
Hai chân tôi như có công tắc nô tỳ tự động, mũi chân tự động hướng ra ngoài, cố sức áp chế hai chân và một tim đang đập thình thịch không ngừng, tôi vẫn tiếp tục giả ngơ giả điếc.
Hình như có tiếng cười khẽ, hắn nói: “Được lắm.”
Ôi mẹ ôi, hai chữ như sao hỏa lao thẳng vào đầu, tôi nhảy dựng lên, dùng tốc độ ánh sáng vọt tới trước mặt hắn, nở nụ cười sáng lạn nhất từ trước tới nay: “Tổng giám đốc, anh có chuyện gì cần sai bảo ạ?”
Hắn nhìn tôi một lát rồi nói: “Ngồi xuống.”
Nhìn cái ghế trống bên cạnh hắn, tôi khóc không ra nước mắt, run rẩy ngồi xuống, dùng cụm từ như ngồi lên bàn chông mà giải thích chuyện này là chuẩn nhất. Mà cái đám người mù quáng, vô tri, ngu muội đang nhìn chằm chằm qua đây lại còn dám dùng vẻ mặt ước ao nhìn tôi, khiến tôi bỗng nhiên hiểu được nỗi đau đớn của Lỗ Tấn gia gia trước cái dân tộc này!
Tống Tử Ngôn bỗng nhiên nghiêng người, hai tay đặt lên vai tôi, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng hít mạnh từ những hàng ghế sau. Giữa những ánh mắt sáng chói của quần chúng, Tống Tử Ngôn điều chỉnh lại tư thế ngồi của tôi, hạ thân mình xuống thấp hơn, tựa đầu lên vai tôi, hạ lệnh: “Không được lộn xộn.”
Rồi sau đó…rồi sau đó…hắn nhắm mắt ngủ.
Ánh mắt quần chúng nhân dân nhìn tôi từ kinh ngạc chuyển thành chia buồn và thông cảm, quầng sáng minh tinh trên đầu tôi trong nháy mắt vụt tắt…
Lúc Tống Tử Ngôn tỉnh lại đã là bốn giờ sau, cái vai đáng thương của tôi tê dại đi. Xe dừng lại ở một trạm thu phí, giám đốc Điền vác cái bụng phệ tới hạ giọng thì thầm hỏi: “Đi ăn thôi, có cần đánh thức tổng giám đốc không?”
Ông ta nhìn tôi thông cảm: “Đợi đó, tôi mua gì đó cho cô ăn.”
Xem ra con mực này vẫn chưa hoàn toàn mất đi lương tâm, tôi không thể gật đầu, cũng không thể duỗi tay ra, chỉ có thể dùng hai mắt rưng rưng thay lời cảm tạ.
“Không cần.” Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng còn mang theo chút âm điệu khi mới tỉnh dậy vang lên bên tai, Tống Tử Ngôn ngồi thẳng người dậy, sửa sang lại áo xống cho phẳng phiu, rồi nói: “Chúng tôi cùng đi ăn.”
Ba người xuống xe vào quán ăn, tôi vừa đi vừa liên tục xoa nắn bả vai trái đã tê cứng, Tống Tử Ngôn liếc sang nhìn tôi mấy cái, cuối cùng quan tâm hỏi thăm: “Tê lắm à?”
Tôi hậm hực tố khổ: “Còn mỏi nữa.”
Hắn trầm ngâm: “Xem ra không dựa được nữa rồi.”
Tôi rơm rớm, cuối cùng anh cũng có chút lương tâm rồi.
Hắn vẫn trầm ngâm: “Thế thì đổi bên phải là được.”
Đây là kiểu suy luận gì hả!! Tâm trí của tôi cũng cùng chung số phận sụp đổ vỡ nát với cái vai trái, liêu xiêu đi vào quán ăn. Chúng tôi vừa đi vào, mọi người đang ăn cơm ngon cũng phải đứng dậy chào: “Tổng giám đốc!” Hắn thản nhiên gật đầu chào lại, bước chân không chịu ngừng, tôi đương nhiên vẫn phải đi theo hắn.
Ngồi vào bàn, giám đốc Điền liền hỏi: “Chỗ này tự phục vụ, tổng giám đ