Tống Tử Ngôn nói thản nhiên: “Tôi ăn được gì cô ấy hiểu nhất, để cô ấy đi.”
Mọi người lại dùng ánh mắt rất đỗi ngạc nhiên nhìn tôi, cái mông đáng thương còn chưa ngồi ấm chỗ đã bị đá đi làm chân bồi bàn.
Tới chỗ bán đồ ăn, cầm lấy cái khay mới phát hiện tay trái cứ cầm cái gì nằng nặng là run lẩy bẩy, tôi chỉ có thể chuyển sang cầm khay bằng tay phải, cầm kẹp thức ăn bằng tay trái, vụng về lấy thức ăn vào khay.
Đương lúc lao động một cách đau khổ, khay thức ăn đã bị người giật lấy, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tống Tử Ngôn đại giá tới cạnh mình từ khi nào.
Hắn vừa tự gắp thức ăn, vừa trưng ra cái biểu tình sốt ruột: “Sao lại chậm thế hả?”
Nhờ ai ngủ đè lên tay tôi cho tê dại đi nên mới chậm thế này hả?! Tôi tức lắm nhưng không dám nói ra, chỉ có thể cúi đầu lấy ra cái khay khác gắp thức ăn cho mình.
Hắn thấp giọng: “Về chỗ ngồi đi.”
Tôi chỉ chậm có một tí thôi mà cả cơm cũng không cho tôi ăn!!
Tôi trợn mắt nhìn, hắn lại lườm cái nữa: “Còn chưa về đi à?”
Tôi cụp mắt lại, ngượng ngập quay về bàn ngồi…
Ngồi nhìn người ta ăn uống ngon lành, mùi thức ăn thơm nức tràn ngập trong không khí, mặt tôi chảy dài như đội bóng đá quốc gia. Mắt ầng ậng nước nhìn qua giám đốc Điền đang cúi đầu ăn cơm: “Chú ăn xong rồi nhớ mua về cho cháu một ít.”
Ông ta nhìn tôi khó hiểu: “Giờ cô đang ở trong quán ăn đấy còn gì?”
Tôi tố khổ: “Tổng giám đốc…”
“Tôi thì làm sao?” tiếng nói âm trầm vang lên từ trên đỉnh đầu, Tống Tử Ngôn bưng hai khay thức ăn đặt xuống bàn.
Tội cho thân tôi +1, để trả thù, đã không cho tôi ăn, lại còn mua hai phần cơm!
Hắn chậm rãi ngồi xuống, đẩy một khay sang trước mặt tôi.
Tội cho thân tôi +2, không cho tôi ăn thì thôi, lại còn để thức ăn trước mặt tôi!!
“Nhanh lên một chút.” Hắn trầm giọng nói.
Tôi nhìn chằm chằm vào khay thức ăn nuốt nước bọt, mãi tới khi giám đốc Điền lén đá cho một cái dưới bàn, tôi mới giật mình ngẩng đầu lên, đã thấy Tống Tử Ngôn đang nhìn tôi vẻ sốt ruột, lặp lại: “Ăn nhanh lên chút đi.”
Tôi nhìn cả khay thức ăn toàn một màu đỏ, toàn là những món cay có ớt mà Tống Tử Ngôn vẫn không cho nấu, quay qua nhìn hắn một cái, có hơi nghi ngờ hỏi lại: “Cái…cái này là cho em ạ?”
Hắn không thèm trả lời, sắc mặt bắt đầu trầm xuống.
Sợ hắn đổi ý, tôi vội vàng chúi đầu vào ăn, nhưng càng ăn càng thấy khó hiểu, tôi trước giờ vẫn kén ăn, có lần vì quá kén mà bị mẹ cầm cái muôi đuổi theo đánh cho mấy phát, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến tôi phải tự chui vào bếp nấu ăn. Mà trong khay thức ăn này có tới năm, sáu món, toàn là món được làm từ những nguyên vật liệu nhập khẩu ngày thường khó có thể được thưởng thức…
Lén đưa mắt sang nhìn Tống Tử Ngôn đang im lặng ăn cơm mấy cái, ông trời đúng là bị hắn dùng nhan sắc quyến rũ rồi, thế nên vận khí mới tốt như thế, ngay cả chọn món ăn cũng chọn trúng toàn món ngon…
Cơm nước xong lại ngoan ngoãn làm chim chui vào lồng sắt, Tống Tử Ngôn dựa vào vai phải tôi ngủ rất say. Cuối cùng tôi cũng hiểu ra, hắn không đi được xe ô tô, vừa lên xe đã lăn ra ngủ như chết, nhưng xe vừa ngừng thì tỉnh dậy ngay. Trách sao hắn chẳng bao giờ tham gia mấy hoạt động “kiểu này”, có lẽ vì hắn còn chưa kiếm được cái gối người nào dùng tốt như tôi!
May là buổi chiều thời gian làm gối người không dài, chỉ ba giờ sau chúng tôi đã được xuống xe hưởng gió biển. Ấn tượng đầu tiên của người ta khi đến Thanh Đảo chính là sạch sẽ, thoáng đãng, trong lành. Tuy rằng thành phố chúng ta cũng rất sạch sẽ, nhưng trong không khí thì toàn khói bụi, chỉ cần nằm ngửa mặt, ngủ một giấc thì kiểu gì lát nữa dậy cũng được đánh phấn miễn phí. Nhưng Thanh Đảo thực sự là một nơi trong lành không nhiễm khói bụi, hít thở cũng vô cùng thoải mái.
Tuy rằng đang mùa du lịch, nhưng công ty đã đặt phòng trước ở một khách sạn lúc còn chưa đông khách. Lần thứ hai tôi mới cảm thấy vào được cái công ty này may mắn cỡ nào, sáu mươi người tới, giám đốc trở lên mỗi người một phòng, còn nhân viên nhỏ nhỏ thì cứ hai người một phòng, đúng là ăn chơi không sợ tốn kém.
Nhưng….nhưng đã ăn chơi tới bến như thế, sao lại chỉ thiếu có mỗi một phòng cho tôi?!
Tôi nghi ngờ nhào tới trước quầy tiếp tân hỏi lại: “Có phải nhầm rồi không?”