XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ứng quầy tiếp tân nhỏ nhẹ: “Tuyệt đối không nhầm ạ, quý công ty vốn dĩ đã đặt ba mươi hai phòng, lúc nãy ngài đó đã hủy một phòng.”
Tôi quay đầu nhìn qua cái người tiếp tân vừa nhắc tới: “Giám đốc Điền, nghe nói chú vừa hủy một phòng?”
Ông ta gật đầu: “Sao thế?”
“Sao thế à?!” Tôi bực mình: “Không có phòng cho cháu!!”
Giám đốc Điền liếc nhìn Tống Tử Ngôn đang đứng bên cạnh, úp úp mở mở: “Phòng của cô không phải là…”
Vẻ hồ nghi trên mặt giám đốc Điền chợt lóe lên, rồi đi tới trước quầy tiếp tân. Lát sau đã quay lại: “Giờ đang là mùa du lịch, không còn phòng nào trống nữa.”
Tống Tử Ngôn nói: “Thế thì đặt phòng ở khách sạn khác.”
Giám đốc Điền gọi điện thoại sang mấy khách sạn khác, mặt lại càng nhăn nhó tợn: “Khách sạn gần đây đều bị đặt phòng hết rồi, có mấy cái lại ở xa quá.”
Tống Tử Ngôn trầm ngâm một lát rồi bảo: “Thế này đi, tôi với chú một phòng, Tần Khanh ở phòng tôi.”
Có lẽ có chút “chuyện tốt” sắp bị phá tới nơi, nên cái mặt đầy thịt của giám đốc Điền xụ lại thành một đống: “Tổng giám đốc, thế không được đâu!”
Tôi nhìn lại cái thân hình ú na ú nần của ông ta, rồi nhìn lại Tống Tử Ngôn trẻ khỏe, một đoạn phim GV chạy ngang qua óc, tôi cũng lắp bắp la lên: “Tuyệt đối không được!”
Tôi và giám đốc Điền đồng lòng cùng phản đối, Tổng Tử Ngôn nghi hoặc nhìn tôi: “Hả?”
Tuy anh là người xấu bụng, nhưng còn được bề ngoài nó kéo cho, khiến tôi đây thân là hủ nữ kìm lòng không đặng mà dâng lên ý muốn bảo vệ anh tránh xa khỏi bàn tay dâm loạn của lão già béo ú kia, tôi đáp: “Thực ra là em sao cũng được, trong phòng hai người có sofa, em ngủ ở đó cũng không sao.”
Hai người kia nhìn tôi, ánh mắt giám đốc Điền nháng lên tia cảm kích, Tống Tử Ngôn hơi ngẩn ra, trong mắt hiện lên ý cười.
Dưới sự chờ mong của bọn họ, tôi dõng dạc: “Em với giám đốc Điền ở chung cũng được.”
Rồi giống như diều hâu cắp lấy con gà nhép, tôi bị Tống Tử Ngôn túm vào phòng, nhìn gương mặt hầm hầm của hắn, tôi có suy nghĩ cả trăm lần vẫn không hiểu được, lần thứ hai nhận ra rằng muốn làm người tốt thật khó, mình đã dốc lòng bảo vệ người mà người không chịu cảm kích cho.
Ném hành lý của tôi lên sofa, hắn lạnh lùng nói: “Ngồi im ở đây cho tôi.”
Nhìn hắn cởi áo khoác móc lên giá, tôi nơm nớp lo sợ: “Tổng giám đốc, nam nữ thụ thụ bất tương thân, vì danh tiết của anh, có lẽ em nên qua phòng khác xin ở nhờ vậy.”
“Nam nữ thụ thụ bất tương thân?” Hắn hừ lạnh: “Thế giám đốc Điền thì sao?”
Cái lão già dâm loạn họ Điền trong mắt tôi chỉ được coi là nhân vật quần chúng, không tính là đàn ông, nhưng ngoài miệng vẫn phải nói lời lễ phép: “Giám đốc Điền vừa là trưởng bối, vừa là cấp trên, không tính.”
“Hửm” Hắn nhướn mày: “Ông ta vừa là cấp trên vừa là trưởng bối thì không tính, tôi vừa là thầy giáo vừa là sếp tổng thì lại tính?”
Vì cái mặt anh nó vừa đẹp vừa khí chất chứ sao!! Tôi ấp úng cả nửa ngày cũng không nói ra khỏi miệng được.
Thấy tôi ấp úng mãi, hắn cũng thôi bực mình, gương mặt nhẹ nhàng giống như được gió xuân thổi qua, tâm trạng tự nhiên tốt hẳn lên. Với tay qua xoa xoa đầu tôi, rồi nhẹ nhàng nói: “Đồ ngốc.”
Bực mình thì dùng cái mặt lạnh băng ra hù chết tôi, vui vẻ thì dùng lời nói sỉ nhục tôi, đồ khó hầu hạ!
Nghĩ tới chuyện phải ở chung với cái tên khó hầu hạ đó tới tận năm ngày, tôi như người hụt hơi, hơn nữa ngồi trên xe cả ngày đến mệt, cơm chiều chỉ ăn qua loa mấy miếng rồi quay lại phòng đi ngủ.
Thừa lúc Tống Tử Ngôn còn ngồi ăn, tôi vội vàng tắm gội sạch sẽ, sau đó trải một tấm chăn nhỏ lên sofa, lăn ra đánh một giấc. May là sofa ở khách sạn này vừa rộng vừa êm, mà cũng có thể vì quá mệt mỏi, nên tôi ngủ rất sâu.
Trong giấc ngủ sâu, tôi mơ thấy hai giấc mộng, mà cả hai cái đều kỳ quái như nhau. Giấc mơ thứ nhất là được máy bay đưa đi, giấc mơ thứ hai là được đi máy bay về. Cái kỳ quái chính là, tuy máy bay rất ổn định, nhưng tôi lại có cảm giác mình không phải đang ngồi trong khoang hạng nhất, mà là đang ngồi ở chỗ thông hơi của máy bay…cả người đều được một luồng không khí ấm áp bao phủ.
<