“Tại sao lại làm như vậy ạ? Tại sao nếu không thay đổi nhỏ một tuổi thì nhất định sẽ gặp nguy hiểm ạ?” Diệp Tây Hi không thể nào giải thích được.
Diệp cha đứng dậy, sờ sờ đầu con gái, chậm rãi nói: “Con sau khi sinh, thân thể vẫn không tốt, bệnh nặng bệnh nhẹ vẫn không ngừng, thậm chí có một lần, bệnh viện còn báo bệnh tình nguy cấp khó có thể chữa. Khi đó, mẹ của con vừa mới qua đời, cha thật sự không thể để mất thêm con được nữa, cho nên, chỉ có thể làm tất cả những gì có thể khi tuyệt vọng, nghe người ta giới thiệu, đó là một thầy tướng số ẩn cư. Hắn nói, con ra đời năm tháng ngày đại hung, chỉ có sửa đổi, nếu không không quá được một tuần tuổi. Mặc dù luôn luôn không tin tưởng những thứ này, nhưng cha vẫn làm theo, đem sửa tuổi của con nhỏ đi một năm. Nhắc tới cũng thật kì quái, sau này, thân thể của con từng ngày tốt lên… Bởi vì cảm thấy không có cần thiết, cho nên cha vẫn không nói cho con nghe, con sẽ không trách cha chứ?
“Thì ra là như vậy.” Diệp Tây Hi gật gật đầu, chợt cười nói: “Như vậy cũng tốt, chờ lúc con 30 tuổi, còn có thể đối người khác nói 29… Cha, không thèm nghe cha nói nữa, con đi siêu thị mua đồ đây
Trên đường cẩn thận một chút.
Diệp cha vẫn đưa mắt dõi theo bóng con gái đã đi xa dần, sau đó ngắt xuống một đóa hoa nhài, bước vào phòng, tiến tới phòng ngủ của.
Sau đó, Ông lấy xuống từ tầng thứ ba của giá sách một cuốn sách, nhấn chốt ẩn sâu bên trong mở ra, bức tường dựa lưng vào tủ sách từ từ chuyển động hiện ra một mật thất.
Diệp cha bước vào trong, đi tới trước một quan tài thủy tinh đá lạnh, đêm đóa hoa nhài trên tay mình đặt xuống
“Mạt Tâm, mới vừa nãy, ta lại nói dối Tây Hi rồi…
Chớp mắt đã đến ngày bắt đầu cuộc sống trên núi Tiêu rồi, ngày đó, Diệp Tây Hi lần đầu tiên không có bị Bạch Bách Thanh từ trên giường nắm ngược lên mà là cô đem Bạch Bách Thanh dựng ngược lên gọi dậy.
“Sặc sao đi sớm như vậy?” Bạch Bách Thanh trợn tròn con mắt.
“Đoạt vị trí a, không phải là tự lái xe lên núi sao? Mình muốn đi nhờ xe Du Giang Nam, như vậy có thể ngồi một mình với anh ấy trong ba giờ liền. Như thế nào, mình thông minh chứ.” Diệp Tây Hi đắc ý hỏi.
“Nhưng là, không chỉ có một mình cậu thông minh.
“Có ý gì?”
Diệp Tây Hi nhìn theo hướng tay Bạch Bách Thanh chỉ chỉ, chỉ thấy trước cửa phòng trọ của Du Giang Nam một đám nữ nhân đã nhanh chóng xếp thành một hàng.
“Tránh ra, ta tới trước.
“Chê cười! Ta rạng sáng 4h đã đứng đây xếp hàng rồi.
“Các ngươi cùng cút ngay cho ta! Ta là vận động viên đẩy tạ chuyên nghiệp đấy.
“Sợ ngươi a, ta còn học yoga đó.
Tình hình chiến đấu thật vô cùng dữ dội, vượt ngoài sức tưởng tượng, mặc dù Diệp Tây Hi cùng Bạch Bách Thanh lẩn cách xa đám đó nhưng vẫn thỉnh thoảng bị một chiếc giày cao gót hoặc là nửa đoạn móng tay phấn hồng bị bẻ gãy bay tứ tung rơi vào đầu.
“Cậu cảm thấy so sánh với những nữ quái này có cửa thắng sao?” Bạch Bách Thanh hỏi.
“Giờ tính sao.” Diệp Tây Hi nuốt nuốt nước bọt nói tiếp: “Chúng ta hay là trở về nhà tiếp tục ngủ chăng?
Đang nói, phía sau bỗng truyền đến tiếng động cơ ồn ào, Diệp Tây Hi xoay người, phát hiện ra người lái xe chính là Du Giang Nam.
“Cần tôi đưa hai người lên núi không?” Du Giang Nam mỉm cười nụ cười nhàn nhạt dị thường đẹp mắt.
Diệp Tây Hi cùng Bạch Bách Thanh liếc mắt nhìn nhau, lập tức vọt tới ghế ngồi phía sau xe.
Những nữ nhân đang đứng trước cửa nhà trọ nhìn thấy có người nhanh chân hơn mình liền liều mạng lao tới.
Nhưng chậm một bước, xe đã lao đi mất hút.
Nhìn phía sau, Bạch Bách Thanh vỗ ngực an ủi: “Nhìn vẻ mặt của bọn họ, như muốn nhào lên cắn cái mông của chúng ta vậy.
“Tiểu Bạch, không biết tại sao, lời của cậu vừa rồi làm mình cảm thấy tự hào nhất từ lúc cha sinh mẹ đẻ làm bạn với cậu tới giờ.
“Quá khen quá khen rồi!
Mặc dù đã ngồi lên xe nhưng ba người vẫn chỉ đơn giản trò chuyện, chẳng biết tại sao, lại có chút gió lạnh.
Trầm mặc ba phút sau, Bạch Bách Thanh nhịn không được, chọt chọt Diệp Tây Hi, nói nhỏ: “Nói nghe coi, tại sao lại lo lắng như vậy?
“Nhưng là… Mình với anh ấy vốn không quen a!
“Được rồi.” Bạch Bách Thanh xung phong nhận việc, cao giọng nói: “Tôi kể chuyện cười cho hai ngươi nghe được không
“Tốt!” Diệp Tây Hi vỗ tay.
“Tốt.” Du Giang Nam gật đầu.