XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
khiến tất cả như lạnh lẽo, ngập ngừng hẳn đi.
Xe An Lâm dừng lại trước sân của chung cư Hoa Lệ. Anh mỉm cười chào bảo vệ, ông nở một nụ cười đáp lại rồi đi đến gõ gõ và cửa kính. Khi An Lâm hạ cửa kính xe xuống thì ông khẽ liếc mắt về phía Trúc Diệp nói:
- Hôm nay nhà cô tổ chức liên hoan sao?
Trúc Diệp mỉm cười:
- Liên hoan hai người bác ạ!
- Vậy sao tôi thấy em trai cậu cũng vào đây mà? – Ông bảo vệ lại quay ra hỏi An Lâm.
Sau đó anh lái xe vào gara một cách nhanh chóng. Chiếc xe của Nam Lâm hiên ngang một chỗ đã trả lời cho tất cả những nghi vấn của An Lâm. Hóa ra là em trai anh đã đến đây thật. Nhưng là ai đã đưa chìa khóa cho nó? Không phải là Trúc Diệp chứ?
Trúc Diệp cũng cảm thấy bất an khi ông bảo vệ nói Nam Lâm đã đến đây. Để rồi nhìn thấy xe của Nam Lâm, nỗi sợ hãi ấy đã chiếm trọn tâm hồn cô. Cho dù An Lâm đã biết chuyện theo cô là không đáng có giữa cô và Nam Lâm, nhưng cô vẫn thấy sợ. Sợ gặp phải ánh mắt thất vọng và đầy hờn giận của An Lâm. Ánh mắt ấy cô đã nhìn thấy một lần. Cô không muốn gặp lại nó nữa, nó làm trái tim cô đau đến quặn thắt, đến không thể chống đỡ được.
Tuy nhiên, An Lâm lại không nói gì cả. Vẻ mặt của anh vẫn hoàn toàn bình thường, thậm chí khóe môi anh còn có một nụ cười rạng rỡ khi mở cửa xe cho cô. Điều này càng làm nỗi sợ hãi trong lòng Trúc Diệp tăng lên gấp bội phần. Cô có cảm giác là anh ấy đang gồng mình lên để chống đỡ, để chịu đựng, cố gắng không cho cô biết những phản ứng của anh ấy.
Trúc Diệp thở dài bước xuống. Cô không bước đi theo An Lâm mà đứng lặng lại, cô gọi anh:
- Anh An Lâm!
An Lâm tay đút vào túi quần, dáng vẻ lịch lãm nhưng lúc này sao lại thấy cô độc quá. Anh mỉm cười đưa một cánh tay lên vẫy cô lại rồi nói:
- Lại đây nào, em chậm quá. Muốn bỏ đói anh hay sao?
Trúc Diệp vẫn lặng im nơi đó. Cô ngước mắt nhìn anh, giọng nói cô run run:
- Em xin lỗi!
An Lâm bước lại phía Trúc Diệp, kéo cô vào lòng rồi ôm lấy cơ thể đang không ngừng run lên của cô. Cô ấy không khóc mà tại sao lại run đến như vậy? Anh đã làm nỗi sợ hãi trong lòng cô ấy lớn mạnh thành còn quỷ dữ như thế này ư?
- Trúc Diệp. Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, anh hiểu mà. Đúng là anh có hờn giận nhưng anh biết em cũng rất khổ tâm. Không ai có lỗi cả, Nam Lâm cũng vậy. Chuyện Nam Lâm có chìa khóa nhà cũng không phải là chuyện lớn, có đúng không? Chỉ cần chúng ta yêu nhau là đủ, hãy trân trọng nó. Anh không muốn một chút giận hờn vô cớ mà để tuột mất em như lần anh suýt mất em. Em hiểu chứ?
Trúc Diệp ngẩng đôi mắt trong vắt như bầu trời thu của mình lên nhìn An Lâm. Nụ cười của anh dần dần chế ngự những cơn sóng dồn dập đến không ngăn cản trong cô. Thay vào đó, là một cái gì đấy thật mềm và thật ấm. Nó cho cô thấy mình thật an toàn, mình không còn cảm giác sợ hãi nữa.
- Trúc Diệp! – Giọng nói của Nam Lâm vang lên phía đằng xa khiến An Lâm và Trúc Diệp thoáng bàng hoàng.
Phản ứng của Trúc Diệp rất nhanh nhạy, khi Nam Lâm còn chưa gọi hết câu thì cô đã rời bỏ vòng tay của An Lâm. Chính cô cũng không hiểu tại sao mình lại có phản ứng ấy, cô chỉ thấy rằng, nếu cô vẫn ôm An Lâm thì Nam Lâm sẽ tức giận.
An Lâm thấy Trúc Diệp đẩy mình ra một cách lạnh lùng không ngập ngừng như vậy thì cảm thấy hụt hẫng. Lần đầu tiên anh thấy người con gái anh yêu lại xa lạ đến như vậy. Xa lạ đến không thể với tới nữa rồi, cho dù anh có đang nắm tay cô ấy đấy. Nhưng có cảm tưởng cái anh đang nắm chỉ là một thứ hư vô, ảo ảnh mà anh tự dựng lên.
Nam Lâm nhếch môi lên cười nhạt. Nụ cười nhạt nhưng in hằn lên môi một sự đắng ngắt và chua xót. Anh đã chờ đợi, đã nhớ nhung đến nỗi mà có thể chết đi được. Để rồi khi định đi đón cô ấy, để rồi khi cái anh nhận được lại là một hình ảnh khiến trái tim anh trở thành một đống hoang tàn như thế này đây. Nam Lâm từ nhỏ đã mang trong mình sự ngông nghênh, cuồng ngạo. Anh không bao