XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
cái máy ảnh trên tay: “Bán cho anh giá năm ngàn nhé?”
Ba người chúng tôi choáng, nhưng dựa vào bản lĩnh tu luyện lâu ngày, tôi liền bật ra phản ứng ngay – hắn thích máy ảnh kỹ thuật số, thậm chí còn chịu bỏ ra cả đống tiền để mua! Thế nên tôi vội nhảy ra, tự động xung phong: “Tổng giám đốc, nếu anh thích máy ảnh thì đưa tiền cho em, trong hai mươi phút thôi, em nhất định sẽ mua cho anh một cái mới cứng cựa giống y thế này!”
Phân nửa chỗ tiền đó sẽ vào túi tôi đó!! Ánh tiền lấp lánh trong mắt tôi.
Hắn lạnh lùng lườm tôi, gió lạnh thổi viu viu, ánh tiền lấp lánh trong mắt tôi trong nháy mắt bị biến thành cực quang lập lòe, lạnh thấu cả xương, tôi ỉu xìu lui ra sau.
Hắn nhìn hai cô nữ sinh còn đang suy nghĩ, hỏi: “Rốt cuộc có bán hay không?”
Hai cô bé đó nhìn nhau, rồi một cô nói: “Bán!” cô kia liên tục gật gật đầu.
Nhìn Tống Tử Ngôn móc ví lấy ra một xấp tiền mặt, tôi ngồi cạnh khóc thầm, cũng lôi ra quyển sổ nhỏ ghi chú: bị hụt mất hai ngàn bốn trăm tệ. PS: sau này ra ngoài với tổng giám đốc nhất định phải nhớ mang theo máy ảnh kiếm tiền!!
Nói tới tiền, tôi bất giác sờ vào túi xách của mình, tay vừa mó vào một phát, tim đã vỡ cái rắc, thảm rồi. Ví ví ví…ví tiền của tôi đâu? Tôi hốt hoảng lục hết bên trái rồi sờ bên phải, mở túi xách ra tìm lại một lượt, lúc hoàn thành xong chuỗi động tác đó, tôi cũng rên lên được một câu: ví tiền bị trộm mất rồi!!
Trong túi xách chỉ còn lại viên đá nhỏ màu lục ban nãy, tôi ngửa mặt lên trời thở dài, quả nhiên là không thể nào moi được tí lợi lộc gì từ Tống Tử Ngôn, hắn không tính toán với tôi thì cũng có thằng trộm thay ánh trăng tới chăm sóc tôi!
Tim tôi cuối cùng cũng vỡ vụn thật rồi, tôi yếu ớt mở miệng nói với Tống Tử Ngôn: “Tổng giám đốc, anh cho em mượn mười tệ được không?”
Hắn bị âm thanh phều phào như ma nữ của tôi dọa một trận, hỏi: “Làm gì?”
Tôi đáp: “Mua đặc sản Thanh Đảo.”
Mượn rượu giải sầu càng sầu thêm.
Dốc sạch chai bia Thanh Đảo chính hiệu thứ ba, tôi nghĩ mình đúng là đứa đáng thương vô cùng.
Mấy người có biết điều bi thương lớn nhất cuộc đời này là gì không? Người sống, tiền không tiêu, nhưng lại bị người ta trộm mất! Giời ạ ~
Nhìn trăng thét dài, nâng chén tiêu sầu, lúc về tới khách sạn, tôi đã đi đứng loạng choạng. Tống Tử Ngôn đỡ tôi vào phòng, vừa mở cửa vừa nói với tôi: “Không biết uống còn dám uống nhiều thế, đi ngủ nhanh đi.”
Tôi “ừm” một tiếng rồi lảo đảo qua chỗ sofa, đi được nửa đường lại nghĩ không đúng lắm, vốn dĩ hôm nay tôi đã mất sạch cả chì lẫn chài, tôi uống say, tôi đang bực mình, dựa vào cái gì còn muốn ép buộc con người đáng thương như tôi phải ngủ ở sofa.
Dân vô sản là người vĩ đại nhất, tôi quay phắt đầu lại, cố giương đôi mắt mờ mịt của mình lên, chỉ vào hắn: “Tôi muốn ngủ giường, anh ngủ ở sofa đi!” Nói rồi chạy hùng hục tới cạnh giường, nhào lên, giơ hai tay hai chân thành hình chữ đại dính chặt lấy cái giường, úp mặt vào tấm ga trải giường, ý là, trừ phi anh kéo tôi đứng dậy được, còn không thì tôi cứ nằm chết ở đây!!
Tống Tử Ngôn chỉ đưa mắt liếc qua tôi một cái, không thèm nói mà đi thẳng qua chỗ sofa.
Hừ, đồ chết tiệt, cũng thức thời đấy.
Nhưng trong cơn say, tôi nhìn theo bóng lưng hắn đi tới bên kia phòng, cái áo sơ mi đen cứ chập chờn chuyển động trước mắt khơi lên ký ức đau khổ của tôi, tôi quát to: “Đứng lại! Cởi áo ra cho tôi!”
Hắn quay đầu lại, cau mày nhìn tôi: “Đừng có làm loạn!”
Tôi làm loạn cái gì chứ, tôi chỉ muốn hơn năm ngàn tệ quay lại ví mình thôi: “Mặc kệ, anh mau cởi áo ra cho tôi!”
Hắn không thèm quan tâm tới tôi, vẫn đi.
Tôi tức! Dám không nhìn tôi, tôi ngồi bật dậy, nhảy xuống giường, chỉ hai, ba bước đã đứng chặn trước mặt hắn, trợn mắt lên nhìn: “Cởi ra ngay cho tôi!”
Hắn làm như không thèm so đo với tôi, nghiêng mình đi qua.
Hừ, không muốn cởi phải không, anh không cởi thì tôi cởi. Tự túc là hạnh phúc, tôi vươn tay ra tự cởi nút áo hắn. Thân hình Tống Tử Ngôn thoáng cứng lại, hắn vội vàng đẩy tay tôi ra, âm thanh có phần thâm trầm ám muội: “Tôi đã nói đừng có làm loạn rồi.”
Tôi không thèm để ý tới hắn, nheo nheo mắt, cố gắng nhập ba cái bóng đang chập chờn trước mắt mình lại làm một, ép bàn tay mình đừng có run nữa, nhưng cái tay không chịu nghe lời, mò mẫm mãi mà một cái cúc cũng không cởi ra nổi, chỉ c