XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
quantrọng hơn cả sự lừa dối và yêu anh
(Anh –Hồ Quỳnh Hương)
Bất chợt có một bàn tay chạm nhẹ vào vai cô. Mai Mai quay người lại cười tươi
-Lạc Dương ,anh lại đùa em à? –vẫn thói quen cũ, cô gọi tên anh
Nhưng người trước mặt cô là một em bé khoảng 2 tuổi. Đang định hỏi chuyện bé con dễ thương đó thì mẹ bé đến kéo tay bé đi mất. Một gia đình hạnh phúc, bố mẹ và con cùng đi chơi công viên. Mai Mai nhìn họ thèm thuồng. Cô đặt tay lên bụng mình rồi ngước mắt nhìn xa xăm,hỏi vu vơ
-Anh có thích mình có em bé không? Em thích lắm đấy! Em yêu trẻ con,chắc anh cũng thích có baby nhỉ?
Mai Mai lại cười hạnh phúc nhưng rồi bỗng ỉu xìu. Cô biết Lạc Dương không còn bên cô nữa……. cô đưa mắt nhìn ra phía tòa cao ốc đằng xa, Lạc Dương đang làm việc ở đấy,cô muốn đến nhưng lại không dám……………..
-Baby, cho em con thú này. Anh vừa gắp được đấy. Thích không?-Đột nhiên chạy lại phía Mai mai hỏi làm cô hơi giật mình –Mà emchạy lung tung thế,anh tìm mãi mới được
-Thích. –cô cười gượng. Con khỉ bông kia làm sao đáng yêu bằng con thỏ Lạc Dương gắp được chứ?!
Đang cười tươi thì điện thoại của Mai mai chợt rung. Là số của Lạc Dương. Mai Mai ngước mặt lên nhìn Tử Long do dự. Chuông vẫn vang. Tử Long ngạc nhiên hỏi cô
-Sao không nghe?
Mai mai nhìn anh lần nữa rồi bấm nút “nghe”
-Mai mai à……….. –tiếng Lạc Dương ấp úng vang lên khiến tim côbỗng loạn nhịp
-Dạ…………. –Mai mai đáp khẽ
-Em khỏe chứ? Hôm qua em uống rượu làm anh lo quá
-Em khỏe……………
Cả hai người im lặng hồi lâu chỉ cònnghe thấy tiếng thở khe khẽ của nhau với nỗi nhớ trào dâng
-Vậy tốt rồi, anh cúp máy đây
Nói rồi Lạc Dương ngắt điện thoại. Tắt máy rồi Lạc Dương cảm thấy tiếc nuối lạ. Giọng nói trong trẻo của cô ấy là thứ anh luôn mong chờ được nghe nhưng lại không thể kéo dài thêm một chút bởi anh không thểnói được gì cả. Anh không dám nói rằng anh nhớ cô ấy,không dám nói anh vẫn luôn yêu cô vẫn luôn chờ cô. Anh biết cô đã được Tử Long chăm sóc rồi
Lòng Mai mai chợt dâng lên một nỗibuồn vô hạn. Cô lặng lẽ tắt điện thoại đi mắt vẫn nhìn vào màn hình đăm đăm như chờ đợi điều gì đó
-Lạc Dương gọi à? –Tử Long chợt hỏi làm Mai mai giật mình
-Không có gì đâu. Anh ấy hỏi thămsức khỏe của em thôi
-Thì anh có nói gì đâu. Thôi đi chơi tiếp
Vậy là hai người lại tiếp tục…………..chinh chiến với mấy trò chơi trong công viên. Ai cũng ngạc nhiên nhìn họ bởi lớn như thế mà còn chơi những trò trẻ con. Nhưng Mai mai và Tử Long thì đúng là trẻ con thứ thiệt . Họ chẳng ngại ngùng gì cả, cứ chơi cùng cả mấy nhóc bé lóc chóc luôn. Chơi nhiều rồicũng mệt Tử Long kéo Mai mai ra ghế đá ngồi mệt nhoài
Tử Long liếc nhìn Mai mai. Cô đangcười rất đẹp nhưng vẫn thoáng mộtnỗi buồn nào đó rất khó hiểu.Anh khẽ vuốt mái tóc cô nhưng cô lại xích người ra xa. Cô tránh bàn tay của anh
-Baby, anh cảm thấy……….. càng lúc em càng xa anh………em lạnh nhạt với anh. Anh đã buồn lắm đấy
-Đâu có, tại anh cứ tưởng tượng đấy thôi
Mai mai cười cười nhìn anh. Tử Long không biết cô đang nghĩ cái gì,anh tò mò nhưng anh sẽ không hỏi. Anh không muốn làm khó cô. Nếu cô không muốn trả lời thì anh cũng chẳng muỗn bới móc sự thật ralàm gì vì anh biết nếu hỏi anh sẽ làm cô đau và như thế cô sẽ xa anh hơn mà thôi
Anh lảng sang vấn đề khác
-Công viên bây giờ thay đổi nhiều thật, em còn nhớ lúc bé không? Lúc em 5 tuổi ấy?
-Em có nhớ chút chút
-Anh thì nhớ rất rõ,lúc ấy anh đã 7 tuổi rồi mà. Khi đó anh,em và Lạc Dương hay đi chơi cùng nhau. Mà nóicho em biết một bí mật nhé. Hồi đóanh ghét em cực kì
-Thế à? Nhưng vì sao? –Mai mai tròn mắt nhìn
-Ừ,ghét cực luôn. Tại vì em lúc nàocũng nhõng nhẽo lại hay khóc nhè, cứ mỗi khi anh với Lạc dương định đi chơi với nhau em lại đòi đi cùng,đòi bằng được mới thôi. Còn chơi trò khóc nhè dọa bọn anh nữa chứ? Ha ha. Lúc đấy thì ghét nhưng mà bây giờ em mà không nhõng nhẽo,khóc nhè thì anh chẳng thèm yêu em nữa đâu
Mai Mai cười lớn khi Tử Long nói thế rồi Tử Long lại tiếp lời
-Lúc đó anh không muốn cho em đichơi cùng một chút nào bởi vì trông em mệt lắm chẳng còn hứng thú gì cả nhưng mà Lạc Dương thì khác anh ấy chiều chuộng em đủ điều. Lúc nào cũng cõng em theo. Anh ấy hiền đến mức nhiều lúc khiến anh phát bực. Lạc Dương luôn tỏ ra người lớn và chín chắn từ khi còn bé xíu. Bây giờ vẫn thế. Hừm……..mà kể cũng lạ,lúc bé anhchưa từng nghĩ sau này anh lại yêu em,chưa từng muốn cõng em một giây nào.Vậy mà bây giờ………..Anh cũng chưa từng nghĩ lại có ngày anh và Lạc Dương lại trở thành tình địch của nhau thế này. Khi còn bé anh đã