XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ng thái cảm xúc rơi tự do có nghĩa là chả muốn nhắn tin cho ai, đi chơi với ai, ai đt tới cần thiết lắm mới bắt máy còn ko cũng kệ bà nó reo. Cảm thấy cuộc sống nó thiếu vắng thứ gì đó mà nó đã ở bên mình 1 khoảng time khá gắn bó rồi tự dưng mất tiêu, hụt hẫng như mấy đứa bị thất tình vậy đó, nhưng mà hoàn cảnh tui thì nhẹ hơn, chỉ thấy chán đời thôi. Lúc ấy có khoảng time tui suy nghĩ sẽ bơ luôn bé Nhi, mặc em nó ra sao thì ra. một phần vì bị gái nó chơi 1 cú như vậy thì mặt mũi nào nhìn lại nhau. đến khi hết 1 tuần nghỉ phép bệnh thì tui lại bắt đầu lao vào guồng quay của công việc như trước. à mà Công ty mới này của tui nó cũng mất dạy lắm, nâng lương ko phải cứ đến tết nó nâng đâu, đến hè nó mới nâng, bởi vậy cái khoảng time sau tết là đám nhân viên bọn tui lại ra sức hì hục làm hết công suất. Nhưng mà về phần bé Nhi thì có lẽ là ko, từ lúc tui quyết định dứt mình ra cuộc sống của em sau cái ngày hôm đó thì tối nào tui cũng nhận được 1 tin nhắn chúc ngủ ngon của em vào khoảng độ gần giữa đêm, đều đều như vậy mà tui ko thèm reply 1 tin nhắn nào, đôi khi vì cái tôi của thằng con trai, vì lòng tự ái bị tổn thương sâu sắc mà tui lại như thế. Nhiều khi cũng tự nghĩ tại sao con bé làm lại như vậy với mình ? phải chăng đó là việc làm ăn năn mà con bé có thể làm với tui. Lúc ấy tui cũng có cái suy nghĩ tiêu cực như 1 số bác đã nói, bé Nhi đã có cái tính bốc đồng, ko biết quý trọng bản thân, hở tí là đem ra cho người khác thỏa mãn mặc dù biết chuyện đó ko có lợi cho bản thân thì thử hỏi ai mà dám yêu Nhưng cũng may mắn là tui chỉ dừng lại với em ở mức thương em thôi, nên cũng chính vì thế mà tui không thể bỏ mặc em được...
Vào khoảng time này, thì bé Nhy cũng quay lại lo học đại học nên tui cũng ko muốn gặp nhiều, thỉnh thoảng có hay call tui rủ đi ăn mà tui toàn cancel.
Tình hình chiến tranh lạnh giữa tui với bé Nhi diễn ra tổng cộng khoảng 3 tuần. Thì cũng là lúc tui cũng ko thấy con bé nhắn tin vào hằng tối nữa. Cũng thấy là lạ, tự dưng đang đều đều tay vậy mà sao con bé ngưng rồi nhỉ, hay là nó nản rồi? tui nghĩ thầm - Cũng chính vì sự ngưng đột xuất đó nó làm tui tò mò và nhớ lại cái tin nhắn mà hôm tui ngủ dậy, bé Nhi nhắn cho tui. Ngồi nghiệm cái tin nhắn tui mới suy nghĩ sao tự dưng con bé nó lại nhắn vậy nhỉ? chuyện nó rành rành ra trước mắt vậy rồi kia mà, làm thế nào mà con bé bảo chuyện ko như tui nghĩ ? tui quen con bé cũng đc mấy tháng chứ có ít đâu, thế nào lại bảo tui ko bao giờ hiểu em nó, nếu có thì chỉ có hiểu chưa hết mà thôi. Rồi lại nghĩ đến con bé, sao đêm nay lại ko nhắn, ngày nào cũng chờ cái tin nhắn của con bé rồi tui mới yên tâm đi ngủ, cơ mà sao đêm nay lại ko có ? hay con bé bị gì đó, hay nó đã thực sự muốn dứt ra khỏi tui như tui mong muốn - Đêm ấy tui tự hỏi tự trả lời như 1 thằng điên. Cuối cùng quyết định ngày mai tui sẽ tìm cách gặp em để sao tình hình ko có tui mấy tuần qua em như thế nào và hiện tại thì ra sao... - Nghĩ vậy tui quăng cái điên thoại 1 góc rồi chùm chăn ngủ tới sáng...
Sáng mai đi làm, ráng hoàn thành mọi công việc thật sớm, tại tính tui cũng hay về trễ lắm, chuông xong đôi khi cũng chẳng để ý mà cặm cụi làm, xong việc mới yên tâm mà về chắc cũng vì cái tính này nên tui cũng đc mấy ông xếp thương mà chiếu cố
Đến chiều đúng giờ sách ba lô về đúng giờ mà cha con nhà nó nhìn tui với ánh mắt khác lạ lắm, đôi khi mấy việc làm bất thường dễ lắm người ta chú ý thiệt các bác ạ
Về đến nhà ngồi suy nghĩ chẳng lẽ giờ tự nhiên gọi cho con bé, rồi hẹn ra quán nào đó, rồi đè ra mà hỏi chuyệnnghĩ lại cũng thấy vô duyên, với lại đang trong giai đoạn bơ nhau, tự nhiên lại đt rủ đi chơi có lẽ khó chấp nhận chuyện đó, nghĩ nát óc, tui mới rặn ra đc cái phương án cũng khá chua chát, nhưng coi bộ có phần khả quan để mà có thể tiếp cận con bé.
Mặc đồ vào, tui phóng xe ra cái quán nước đầu ngõ phòng em, cái quán hay bán chè thái đối diện cổng công viên Biên Hùng đó các bác. Chỉ còn mỗi cách là canh đầu ngõ đợi con bé ra rồi đi theo xem nó đi đâu, rồi sau đó lựa tình huống nào đó giả vờ tiếp cận con bé ( mà nói thật nghĩ lại cái ngày ấy coi bộ tui cũng khờ thật các bác à, coi bộ cũng rảnh mà làm như vậy, nếu như bây giờ chắc tui dẹp mẹ cái tự ái qua 1 bên mà gọi thẳng con bé ra 1 chỗ nào mà nói chuyện cho nó vuông rồi, chữ ko rề rà như vậy đâu)
Gọi chai nước ra rồi tính tiền chước, Ngồi đợi con bé mà sốt cả ruột lên, bập thuốc liên tục, thấy con bé nào trong cái hẻm ga đó mà phóng ra tui cũng nhìn chằm chằm, đôi khi có đôi 3 con nó hoang tưởng nhìn thấy tui chằm chằm nhìn nó tưởng nó đẹp lắm làm cái bộ mặt chảnh ngước lên trời nhìn thấy phát ói
Đợi mãi cũng tới