định coi chuyện bất ngờ ngoài ý muốn kia thành một khúc nhạc đệm ngẫu nhiên trong đời mình và quên lãng nó đi thì một chuyện khác ngoài ý muốn lại khiến cô và anh dây dưa với nhau…
Nguyên nhân của sự việc chính là do cậu em trai hiếu động, nghịch ngợm của cô, kết quả cay đắng là làm hỏng máy tính trong phòng.
3-4 tuổi vẫn còn nhỏ nhưng lại có bản lĩnh phá phách cùng dư thừa sức lực mà làm cái CPU đang nằm yên ổn trên bàn cô dốc ngược xuống, cô còn có thể nói gì? Sau khi gây họa, nó lại bày ra gương mặt thơ ngây vô tội, ngoài việc chấp nhận thực tế, dường như cô cũng không còn sự lựa chọn nào khác.
Nâng cái CPU bị rơi xuống đất lên, cắm lại mấy cái dây nối, không thấy màn hình hiện gì sau khi khởi động, cô không cố gắng làm gì nữa mà đầu hàng tắp lự. Đối với máy móc kiểu này, cô thực sự không có cách nào.
Nhân lúc không có tiết học, cô mang máy tính đi sửa.
Có lẽ cô đến vào thời điểm không thích hợp, cô gái ở cửa hàng nói với cô: “Kĩ sư không có ở đây, không thể giúp chị kiểm tra ngay lúc này được”.
“Thế sao…”, cô suy nghĩ giây lát, “Cũng không vấn đề gì, tôi sẽ để lại thông tin, khi nào các cô sửa nó xong thì liên lạc lại với tôi”.
Đang tìm chỗ để đặt máy tính xuống, vừa quay người lại, đầu đập phải một vật gì đó. Cô còn chưa kịp ý thức chuyện gì xảy ra, vì tay ôm máy tính nên nhất thời mất cân bằng, cả người chúi về phía trước…
“Uh!”, một tiếng kêu khó chịu truyền vào tai cô.
“A, Quan Nghị”, cô gái ở cửa hàng hét lên, gọi năng lực suy nghĩ đã mất đi trong 3 giây của cô trở về.
A, a, a. Cô đụng phải người khác?
“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi…”, là lỗi của cô, vừa đứng lên vừa liên tục xin lỗi.
Anh ta không có phản ứng gì để đáp lại, khàn giọng, nói không nên lời.
“Anh…”, không cẩn thận đụng phải một chút, không nghiêm trọng thế chứ? Lạc Thải Lăng quan sát vẻ mặt đang nhăn nhó của anh ta. Anh ta là con trai lại yếu ớt như vậy sao?
“Quan Nghị, anh thật xui xẻo”, cuối cùng cô gái ở cửa hàng cũng đã chứng kiến hết vận xui của anh, ngồi chơi trong nhà mà họa cũng có thể ập đến – câu này là dùng để chỉ người như anh.
Không có hơi sức đâu mà để ý đến lời châm chọc đó, anh cố gắng cử động cánh tay bị đau, đau đến tận xương, dù người có làm bằng sắt thì cũng muốn chảy nước mắt.
Hình ảnh trong buổi sáng sớm của ngày hôm đó hiện lên trong đầu không báo trước, anh ôm cánh tay, di chuyển cơ thể để đứng lên.
Cô kinh ngạc há mồm: “A! Anh, anh… Là anh…”
Quan Nghị liếc mắt nhìn cô, không đáp. Anh không thể nói là rất vui khi gặp lại cô, dù sao gặp nhau bằng cách thức như vậy đúng là làm người ta không vui nổi.
Anh vẫn ôm tay trái không buông ra, Lạc Thải Lăng nhìn thấy miếng băng gạc trắng hơi lộ ra dưới ống tay áo khoác, đột nhiên hốt hoảng…
“Anh bị thương?”, một tiếng hét kinh hãi
Làm gì mà kinh ngạc như vậy? Anh há mồm, chưa kịp phản ứng, người đã bị cô lôi đi.
“Đi, đi gặp bác sĩ”
“Từ từ, cô à”. Anh có gặp bác sĩ hay không, có liên quan đến cô sao?
Anh có chút khó hiểu, bị kéo đến cửa, vội vàng đứng lại, từ chối hợp tác.
“Này, tại sao anh không đi?”, kéo mãi không thấy anh nhúc nhích, cô quay đầu hỏi.
“Chúng ta, đâu có quen biết?”, đối với một người xa lạ, có phải cô đã quá nhiệt tình?
“Nhưng hôm đó tôi đâm vào anh!”, cộng thêm hôm nay, liên tục đụng phải hai lần, vết thương càng thêm nặng. “Cái đó…”, chỉ chỉ vào cánh tay anh, “Là do tôi, đúng không?”. Sao cô lại cho rằng anh ta không liên lạc với mình là do không có gì nghiêm trọng chứ? Nhìn anh trông còn tệ hơn cả cô nghĩ.
Anh không nói gì, dùng ánh mắt khác thường nhìn kĩ cô một lần nữa. Cô nhiệt tình như vậy, bởi vì chấn thương của anh là do cô gây ra? Quả là một cô gái lạ lùng, dũng cảm gánh vác sai lầm, biểu hiện tràn ngập vẻ áy náy cùng bất an.
“Tôi không sao, không cần phải đi khám bác sĩ”.
“Không được, như vậy tôi sẽ không…”, cô đưa tay ra kéo anh một lần nữa, anh bỗng nhíu mày rên nhẹ, cô vội vàng buông tay xin lỗi. “Thế mà còn nói không nghiêm trọng!”
“Tôi không…”
Lúc này, không cho phép anh có ý kiến gì khác, cô kiên quyết kéo anh lên xe.
“Cô à, tôi thật sự…”
“Lạc Thải Lăng”
“Lạc Thải Lăng”, anh gật đầu. “Cô Lạc à, tôi còn phải làm việc, chuyện đi bác sĩ…”
“Đến bệnh viện, chỉ cần bác sĩ nói anh không sao, tôi sẽ đưa anh về”.
Thấy là nếu không nghe theo ý của cô thì có thể cô sẽ dây dưa với anh mãi nên anh im miệng thỏa hiệp, không nói nhiều nữa.
Đến bệnh viện, lấy mẫu đơn đăng kí, c