XtGem is a visual mobile site building tool, allowing users to create and maintain highly customizable personal mobile sites completely free of charge - and without a need to know any programming language at all!
ng yêu tôi, nhưng tôi có chết cũng phải bắt em chết theo.”
Đám sinh viên nữ ngồi dưới thổn thức sụt sùi, coi không chớp mắt, đám con trai còn lại thì mặt đứa nào đứa nấy như khỉ ăn ớt. May là trong khoa này tới 80% là nữ, 20% còn lại có sếp bé là nữ, nếu không phải bị sếp bé lôi đi coi thì chắc chắn kịch vừa diễn đã chạy tới lột da tôi rồi.
Tiêu Tuyết đang lấp ló bên kia thăm thú tình hình cũng gọi qua: “Tần Khanh, lần này mày nổi tiếng thật rồi, cả hiệu trưởng cũng tới!”
“Hiệu trưởng?!” Tôi kinh ngạc, đây không phải chỉ là chương trình do sinh viên tự tổ chức thôi à? Sao lại có người ở trên xuống? Tới thì tới, sao tự nhiên lại là người đức cao vọng trọng, chỉ cần nhắc tới đã khiến dân tình xôn xao như hiệu trưởng?!
Tiêu Tuyết chỉ chỉ: “Đó, ở giữa hàng ghế thứ ba dưới khán đài kìa.”
Tôi nhìn theo tay nó, một bà già làm tóc xoăn, đeo cặp kính nửa gọng, gương mặt hiền hòa mà uy nghiêm như trong bức ảnh trên bảng thông báo của trường. Tôi sụt sịt, chuyện của hiệu trường ngày nào ở trường cũng được nghe kể, nhưng đây là lần đầu tiên được nhìn thấy người thật.
Đương nhìn ngó, tôi bỗng nhận ra một dáng người rất quen đang ngồi cạnh hiệu trưởng, cái cái cái áo choàng màu trắng ấy sao trông giống áo blouse của một ông bác sĩ quái gở hám sắc nào đó quá vậy…?
Sau mấy lần chăm chú nhìn, một luồng gió lạnh từ gáy chậm rãi thổi thốc lên, tôi cứng đờ người, từ từ chuyển tầm nhìn sang người đang ngồi cạnh người mặc áo blouse trắng…áo sơ mi sạch sẽ thẳng thớm…dáng người tuấn tú nho nhã…
Tống Tử Ngôn nhìn lên sân khấu không hề chớp mắt, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt như khỉ ăn ớt của những đứa con trai trong hội trường, trái lại, trong mắt còn mang theo ý cười, dường như cảm nhận được ánh mắt của tôi, hắn hơi nghiêng người, gật đầu với người ngồi cạnh mà tôi không nhìn thấy được, ý cười bên môi càng lúc càng sâu.
Tôi bắt đầu cảm thấy có luồng gió lạnh thổi qua lưng mình….
Giữa lúc đông cứng còn nghe tiếng lẩm bẩm của Tiêu Tuyết: “Tống Tử Ngôn tự nhiên lại ngồi cạnh hiệu trưởng, xem ra lời đồn là không sai, lão ấy quả nhiên là cháu nội của hiệu trưởng.”
Môi run run, tôi lui dần dần ra phía sau, muốn chuồn đi cho rảnh nợ, nhưng không biết bị ai đẩy sau lưng, trượt chân lảo đảo ngã lên trên sân khấu, tạo thành tư thế hạ mông xuống đất đầy tiêu chuẩn.
Tôi đứng dậy phủi phủi đất, hóa ra là kịch đã diễn xong, mấy diễn viên chính và đạo diễn vẫn đứng trên sân khấu. Còn người vừa đẩy tôi ra chính là cái em gái khóa dưới đã từng phỏng vấn tôi, giờ cô bé đang cầm micro, giới thiệu với khán giả: “Xin được giới thiệu với quý vị khán giả, đây chính là biên kịch của vở diễn ngày hôm nay, chị Tần Khanh khoa Tiếng Anh!”
Tôi không nghe được tiếng vỗ tay râm ran bên dưới, chỉ kinh hoàng nhìn Tống Tử Ngôn vừa chậm rãi vỗ tay, vừa nghiêng người sang nói gì đó với ông nội, đầu óc trống rỗng không biết nên làm gì. Cô bé kia cầm tay tôi dắt ra trung tâm sân khấu, tôi nhìn nụ cười ngọt ngào của cô ta mà khóc không ra nổi nước mắt, em gái ơi, cái ngạc nhiên vui sướng này của em đúng thật là có chút ngạc nhiên kinh hãi đó.
Nhưng hiển nhiên là tôi hãy còn đánh giá thấp sức chiến đấu của cô bé đó lắm, tiếp đó, cô ta lùi về phía sau, khoát tay thành động tác mời: “Xin quý vị khán giả hãy cho một tràng pháo tay nồng nhiệt, cùng chào đón người bạn trai đầy tai tiếng của chị Tần Khanh, thư kí khoa tiếng Anh, thầy Lục Nhân Cổ!”
Ối mẹ ôi, để tôi chết đi cho rồi!!!
Nhưng giữa những tràng pháo tay nhiệt liệt, cái tên thầy giáo đào hoa lăng nhăng kia đã lên sân khấu, đặt một tay lên vai tôi, tay kia giơ cao vẫy vẫy chào khán giả. Tôi thừa lúc không ai để ý, nhỏ giọng cằn nhằn: “Thầy ra đây làm gì?”
Anh ta thản nhiên: “Thế tôi không phải là bạn trai tai tiếng của cô à?”
Tôi lén đưa tay véo cho một cái: “Thầy không sợ giá trị con người thầy tuột dốc không phanh à?!”
Anh ta thì thầm lại: “Giờ không phải giá trị con người cô đang tăng lên à? Cùng là người một nhà, tôi cũng đu theo có sao.”
Tôi im lặng, lia ánh mắt xuống phía dưới sân khấu, Tống Tử Ngôn hai tay khoanh trước ngực, chăm chú nhìn hai chúng tôi, điều kỳ lạ là…nét cười trên miệng hắn càng lúc càng được khoét sâu…
Nhưng mà…nhưng mà có phải là khoét sâu quá rồi không, có phải là cái khoét sâu nới rộng này hơi hơi kỳ dị phải không…